Mẹo: Ấn hotkey ← và → hoặc Z và X để xem nhanh hơn

Monday 2016-11-21

class Câu chuyện

Đọc Sách Nhiều Vào Đi, Rồi Bạn Sẽ Biết Mình Nhận Được Gì

Nếu một ngày bạn cảm thấy cuộc đời mình thật vô vị trước "cuộc sống ảo" với mạng xã hội, hãy chọn cho mình một cuốn sách và bắt đầu bằng những điều thú vị bất ngờ ở trong đó.

Trước sự phát triển mạnh mẽ của Internet và đặc biệt là sức ảnh hưởng sâu rộng của mạng xã hội Facebook khiến cho nhiều bạn trẻ tự đánh mất văn hóa đọc sách của chính mình. Nếu bạn đang dành quá nhiều thời gian vào việc giải trí với Facebook thì hãy thay đổi cách giải trí của mình bằng những cuốn sách.

Nó có những lợi ích gì ư? Có hàng tá điều mà bạn chưa ngờ tới về những điều hay và lạ của văn hóa đọc sách. Nếu một ngày bạn cảm thấy cuộc đời mình thật vô vị trước "cuộc sống ảo" với mạng xã hội, hãy chọn cho mình một cuốn sách và bắt đầu bằng những điều thú vị bất ngờ ở trong đó.

Đọc nhiều mới thấy mình thật nhỏ bé

Nếu như "cuộc sống" trên facebok với tất cả những gì hay ho nhất mà bạn có thể để đăng tải lên tường của bạn, thì trang sách cũng chính là những gì hay ho nhất của tác giả gửi gắm vào. Có điều, những cuốn sách mới chính là cuộc sống đời thực. Càng đọc bạn sẽ thấy sự rộng lớn của tri thức, bạn sẽ thấy được những gì tinh hoa nhất của trí tuệ, nét đẹp văn hóa của đất nước, con người và đặc biệt sẽ thấy mình thật nhỏ bé.

Những cuốn sách chính là một thế giới thu nhỏ, nó dành cho những ai biết chiếm lĩnh lấy nó. Có biết bao điều mới lạ mà bạn chưa từng biết đến, có những vùng đất xa xôi nhưng cũng sẽ thật gần nếu như bạn đọc những cuốn sách về nó. Hãy thử một lần chọn cho mình một cuốn sách, đọc nó một cách trân quý nhất…bạn sẽ thấy được cả thế giới này.

Xả stress cực kì hiệu quả

Chưa có ai lại bị áp lực bởi việc đọc sách cả, đơn giản đó là đam mê và cũng là một cách thư giãn tối ưu nhất. Bạn bị stress bởi công việc, những khó khăn gặp phải trong cuộc sống, những cuốn sách chính là cách làm bạn giải tỏa những áp lực ấy một cách dễ dàng nhất. Bạn sẽ bị cuốn vào những câu chuyện kì thú, những vùng đất xa xôi đầy thú vị, đắm chìm trong những chuyện tình lãng mạn hay trầm trồ trước những sáng tạo của vượt ngoài sức tưởng tượng của con người. Điều đặc biệt ở những cuốn sách, đó chính là sự đa màu của cuộc sống được đưa vào trong đó, bạn sẽ tìm được những điểm chung của bản thân mình qua những cuốn sách ấy… và tìm ra cho mình một động lực để bước qua khó khăn.

Làm giàu vốn từ vựng của bản thân

Vốn từ vựng để làm gì? Đó là "tài nguyên" quý giá cho cuộc sống hằng ngày của bạn. Nếu bạn có một vốn từ vựng đa dạng, phong phú thì kỹ năng giao tiếp sẽ được nâng lên đáng kể. Bạn giải quyết vấn đề nhanh hơn, truyền tải thông tin nhanh và chính xác hơn cũng như giúp bạn tự tin hơn trong cuộc sống. Vốn từ sẽ được góp nhặt qua những câu chuyện, qua lời hội thoại hay cả những phát biểu của những danh nhân được trích dẫn trong sách. Người viết sách phải là người có vốn từ vựng phong phú và bài học dành cho bạn đó là hãy tích lũy chúng qua những cuốn sách mà bạn đọc.

Giúp tăng khả năng ghi nhớ

Điều để đưa việc đọc sách trở thành cách giải trí tối ưu nhất, đó là sự kết hợp hoàn hảo giữa vừa học vừa giải trí. Bộ não của bạn vẫn sẽ làm việc hết công suất, nhưng thay cho sự căng thẳng vì quá tải, não bộ lại cho chúng ta những phản hồi tích cực theo cảm xúc thông qua nội dung của cuốn sách. Đọc nhiều sách, bạn sẽ thấy được sự liên kết chặt chẽ giữa những dữ kiện, đều có sự tương tác theo quy luật với nhau. Đó là cách giúp bạn vừa lĩnh hội, vừa ghi nhớ kiến thức giảm nguy cơ mắc phải triệu chứng Alzheimer.

Rèn kỹ năng nhận định vấn đề

Mỗi cuốn sách sẽ được viết theo một chủ đề, nó được xây dựng nên bởi rất nhiều những luận điểm xoay quanh chủ đề đó. Việc bạn đọc sách một cách nhập tâm, thì bạn sẽ có những cảm xúc theo dòng của luận điểm.

Việc rèn luyện sự thay đổi về xúc cảm hay sự ý thức của bản thân trước một vấn đề xảy ra là cách giúp bạn nhận định vấn đề tốt hơn. Cuộc sống là dòng chảy của sự kiện và cách giải quyết sự kiện chính là bạn đang hòa nhập với cuộc sống.

Vậy nên đọc sách như thế nào?

Điều đầu tiên là bạn nên chọn những cuốn sách phù hợp với lứa tuổi, nội dung cũng như túi tiền của mình. Vì những lợi ích mà sách mang lại nên kéo theo đó cũng là sự tràn lan không thể kiểm soát của sách lậu, sách mang nội dung thiếu văn hóa. Bạn cần chọn những tác giả uy tín, ưu tiên những nhà xuất bản lớn và nên đọc sơ qua một lượt trước khi mua.

Hãy dành nhiều thời gian rảnh rỗi hơn cho việc đọc sách thay vì giải trí qua mạng xã hội hay game. Tạo cho bản thân một văn hóa đọc ăn sâu vào tiềm thức. Bạn hãy thử một lần bước chân vào thế giới trong những trang sách, tôi dám chắc rằng bạn sẽ phải ngỡ ngàng trước những gì mà mình được chiêm nghiệm.

Theo Tri Thức Trẻ

1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Saturday 2016-11-19

class Câu chuyện

Kiếm tiền triệu đô từ YouTube

Mới đây, startup 1 năm tuổi Big Cat của Việt Nam được Công ty Mạng di động AIG mua lại. Thương vụ này gây xôn xao vì Công ty Giải trí Truyền thông Big Cat là đơn vị đứng sau những kênh video hài “không chuyên” như Ghiền Mì Gõ, FapTV... phát trên YouTube mỗi ngày.

Video online chỉ là 1 trong 4 trào lưu định hình môi trường công nghệ số theo dự đoán của Công ty Nielsen, bên cạnh mạng xã hội, thương mại điện tử và sự phát triển của thiết bị di động. Trước đây, người Việt giải trí bằng truyền hình, ngồi trước TV chọn kênh yêu thích, còn hiện nay, màn hình giải trí của họ được đưa lên smartphone, tablet kết nối internet. Xu hướng giải trí này đã trở thành mảnh đất kinh doanh mới của quảng cáo, cùng với đó là sự xuất hiện của những “ngôi sao” YouTube trong nước như JVevermind, Phở...

Theo Comscore, Việt Nam nằm trong nhóm dẫn đầu khu vực Đông Nam Á về số người xem YouTube với 13,1 triệu người xem. Ngoài YouTube chiếm hơn 90% trong các nền tảng video phổ biến, những kênh Vimeo, Dailymotion, nhaccuatui.vn... cũng là những kênh sở hữu lượng khán giả rất đông. Tuy vậy, kiếm tiền qua YouTube vẫn là lựa chọn hàng đầu của các kênh video tại Việt Nam hiện nay.

Việt Nam nằm trong nhóm dẫn đầu khu vực Đông Nam Á về số người xem YouTube với 13,1 triệu người.

Doanh thu các kênh kiếm tiền từ YouTube chủ yếu đến từ quảng cáo. Không có con số cụ thể về doanh thu vì còn phụ thuộc vào hình thức hiển thị quảng cáo, giá quảng cáo, người xem đến từ đâu, tỉ lệ người bấm vào quảng cáo... Nhưng để dễ hình dung, theo một báo cáo mới đây về thu nhập trên YouTube có lượt truy cập từ Việt Nam, với 1.000 lượt xem, các đối tác của YouTube có thể kiếm được trung bình 0,3USD, tức 300USD/triệu lượt.

Đến khi kênh có được một cộng đồng khán giả đủ lớn là lúc nhiều nhãn hàng sẽ bắt tay với các nhà sản xuất nội dung. Theo đó, các thương hiệu game, sản phẩm dịch vụ, thậm chí ngân hàng, thương hiệu xe... sẽ được quảng cáo một cách hiệu quả. Nhãn hàng được mở rộng tên tuổi và đảm bảo tiếp cận được lượng khách hàng theo thỏa thuận, còn các nhà sản xuất được tài trợ kinh phí sản xuất hoặc những quyền lợi hấp dẫn khác.

Cách đây vài năm, YouTube là nơi kiếm tiền của những người có đam mê với sản xuất video clip dù không chuyên. Sau đó, những cái tên quen thuộc với giới trẻ cũng là chủ nhân của những “nút Play vàng YouTube” (có trên 1 triệu lượt người theo dõi kênh) như JVevermind, Thích Ăn Phở, BB&BG hay VineADD... được đón nhận như những ngôi sao giải trí thật sự. Tuy nhiên, hiện sản xuất cho video clip không chỉ là đam mê của những người trẻ, mà đã trở thành mô hình kinh doanh chuyên nghiệp và được đầu tư bài bản hơn.

Các nhà sản xuất chương trình truyền hình, các nghệ sĩ, ngoài việc phát hành chương trình, sản phẩm lên các kênh chính thống, còn chia sẻ sản phẩm lên YouTube như một kênh quảng bá, phát hành sản phẩm và bổ sung nguồn thu. Chẳng hạn, kênh YouTube riêng của nghệ sĩ Hoài Linh đã đạt hơn 100.000 người theo dõi và hơn 24 triệu lượt xem. Mỗi video được đăng tải, kênh này đều thu về từ 1-2 triệu lượt xem...

Ê kíp sản xuất một chương trình của Ghiền mì gõ

Một nhà sản xuất nội dung hài trên YouTube cho biết, kinh phí sản xuất 1 video clip chỉ khoảng 20 triệu đồng, nhưng cần chi phí gấp 7-8 lần để chạy quảng cáo nhằm hút lượt xem. Nhà sản xuất nội dung này tung ra khoảng 10 clip/tháng, có doanh thu trên dưới 3 tỉ đồng, lợi nhuận tối thiểu là 30%.

Về cơ chế phân chia lợi nhuận, YouTube giữ lại 45% doanh thu từ quảng cáo. Chẳng hạn, Business Insider dẫn chứng về số tiền mà Olga Kay, một ngôi sao YouTube, kiếm tiền từ kênh có hơn 800.000 người theo dõi: mỗi 100.000USD Kay kiếm được từ YouTube, trừ đi 45% cho trang này, 30% thuế, 500USD/tuần cho chi phí sản xuất, thu nhập thực tế của Kay còn lại khoảng 13.500USD. Những ngôi sao làm giàu từ YouTube trên thế giới nổi bật trong năm qua như: Rosanna Pansino (2,5 triệu USD), Michelle Phan (3 triệu USD), KSI (4,5 triệu USD), Fine Brothers (8,5 triệu USD), PewDiePie (12 triệu USD)... Họ kiếm tiền từ những video clip đậm chất giải trí như dạy làm bánh, trang điểm, bình luận game, chơi khăm, hài hước.

Tại Việt Nam, sau những clip hài ngắn Ghiền Mì Gõ thu hút khoảng 50.000-120.000 lượt xem, Công ty Big Cat được thành lập, ít lâu sau đó mua lại FapTV và không giấu mục tiêu chọn YouTube là nơi phát triển lâu dài. Hiện tại, lượt xem trung bình của Big Cat là 120 triệu mỗi tháng và doanh thu trên dưới 1,2 triệu USD.

Việc xây dựng và trung thành với một định hướng chung, không bị cuốn theo những trào lưu mới là yếu tố quan trọng để định vị được kênh và thu hút khán giả.

Theo ông Johnny Trí Dũng, đồng sáng lập Big Cat, việc xây dựng và trung thành với một định hướng chung, không bị cuốn theo những trào lưu mới là yếu tố quan trọng để định vị được kênh và thu hút khán giả. Trong các kênh của Big Cat, FapTV mang màu hài hước, thu hút người xem từ 18-24 tuổi; Ghiền Mì Gõ có yếu tố các cô gái quyến rũ để thu hút 70% khán giả là nam trên dưới 25 tuổi; Bồ Công Anh nhẹ nhàng, tình cảm hướng đến đối tượng nữ giới.

Cũng theo ông Dũng, các kênh YouTube cần đi theo hướng chuyên nghiệp hóa, xuất bản clip vào giờ cố định để tạo thói quen cho người xem như những kênh truyền hình thực thụ. Các nhà đầu tư mới gia nhập sân chơi này cũng nên tránh vết xe đổ nhiều người gặp phải là đầu tư quá nhiều vào chi phí sản xuất mà lơ là hoặc thiếu chiến lược marketing.

Một mô hình khá đình đám trong lĩnh vực video và chiếm đến 90% thị trường âm nhạc số hiện nay tại Việt Nam là Pops Worldwide của nữ Việt kiều Esther Nguyễn hoạt động trong 2 mảng chính là phát hành và sản xuất nội dung trên nền tảng kỹ thuật số. Trong mảng phát hành với hơn 800 kênh thu hút khoảng 1,3 tỉ lượt xem/tháng, Pops Worldwide hỗ trợ nghệ sĩ, nhà sản xuất, đài truyền hình đăng tải clip, giải quyết tranh chấp về quyền sở hữu, lên kế hoạch truyền thông để tối đa hóa mức lan truyền của clip trên nhiều nền tảng (YouTube, iTunes, Spotify, Dailymotion...).

Trong mảng sản xuất, Công ty tự làm ra nhiều chương trình hướng kênh của POPS như: POPS Music, POPS Kids, đồng thời hợp tác cùng các đơn vị sản xuất quốc tế nhằm Việt hóa và phát hành online các series truyền hình chương trình giải trí nổi tiếng thế giới như Tom & Jerry, Scooby-Doo, The Powerpuff Girl... Bà Esther cho biết, khác với nhiều quốc gia, ngoài những nhà sản xuất thông thường, các đài truyền hình sẵn sàng phát triển thêm kênh online, đưa các chương trình lên mạng để tiếp tục khai thác sau khi lên sóng. “Tư duy về tiếp thị số của Việt Nam rất mở là lý do để thị trường này trở nên đặc biệt và còn nhiều tiềm năng”, bà Esther nhận định.

Pops Worldwide có hơn 800 kênh thu hút khoảng 1,3 tỉ lượt xem/tháng

Theo bà Esther, năm 2007, Công ty gặp rất nhiều khó khăn vì thị trường vừa làm quen với internet, không có khái niệm giải trí bản quyền, không có các hệ sinh thái khởi nghiệp. Giá trị ước tính của thị trường tiếp thị số (digital advertising) ở Việt Nam khi đó chỉ khoảng 5 triệu USD.

Đến nay, thị trường này đã lên mức 66 triệu USD theo thống kê của BCG-Google và ngân sách các nhãn hàng chuyển dịch từ tiếp thị truyền thống sang các hình thức hiện đại ngày càng nhanh. Sự chuyển dịch xu hướng người dùng sang thiết bị di động thông minh và sự phát triển của hạ tầng Wi-Fi, 3G, 4G cũng góp phần không nhỏ đẩy nhanh tốc độ phát triển của các ngành giải trí số.

Theo bà Esther, dù thời gian xem video của Việt Nam tăng trưởng nhanh chóng và đang xếp thứ 5 trên thế giới, YouTube cũng chỉ mới chính thức vào thị trường Việt Nam hơn 1 năm trở lại đây, nhưng “lượt xem cao” không đồng nghĩa với “kiếm tiền dễ” vì thị trường này có rất nhiều thách thức. Ngoài sự thay đổi liên tục về công nghệ còn có sự thay đổi nhanh chóng về xu hướng của người xem, đặc biệt là giới trẻ luôn đòi hỏi những yếu tố mới mẻ và sáng tạo. Do đó, đặt ra yêu cầu rất khắc nghiệt đối với các nhà sản xuất nội dung số.

1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Thursday 2016-11-17

class Video

Phim Huyền Thoại Biển Xanh (Legend Of The Blue Sea) - Tập 1 Full HD Vietsub

Huyền thoại biển xanh vừa lên sóng tập 1 đã khiến khán giả "đứng ngồi không yên" vì quá hài hước và lãng mạn. Trong diễn biến tập đầu tiên, mối quan hệ tiền kiếp cũng như thân phận của 2 nhân vật chín...
comment
1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Video

Trailer mới phim ‘Kong: Skull Island’ cực ấn tượng về Việt Nam

Sau khi Godzilla tái xuất hồi năm 2014, một quái vật đáng sợ khác là King Kong đang chuẩn bị trở lại rạp chiếu với bộ phim Kong: Skull Island. Bộ phim này vừa có trailer chính thức mới với những hình...
comment
1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Wednesday 2016-11-09

class Câu chuyện

Thế hệ 95, 96 sắp tốt nghiệp, "cơn đau đầu" của các giám đốc nhân sự lại bắt đầu

Thông minh nhưng kén chọn, vừa bất cần đời vừa lý tưởng, khác biệt đến mức nổi loạn, thế hệ 9x đang vừa là đối tượng thèm muốn vừa là bài toán tuyển dụng đau đầu của nhiều doanh nghiệp.

Thế hệ tài năng, có hoài bão, và yêu cầu cao

Thế hệ 9X lớn lên cùng với tỷ lệ tăng trưởng kinh tế cao, sự phát triển thần kỳ của internet, mobile, và cùng với đó là sự mở cửa của Việt Nam với thế giới bên ngoài.

Khi cụm từ “9X” lần đầu tiên được dùng cách đây nhiều năm, người ta hay nghĩ đến đến một thế hệ nổi loạn so với đàn anh đàn chị ngoan hiền “7x” và “8x” của mình.

Nhưng giờ đây, khi những 9x đời đầu đã gần 30 tuổi, nhiều người trong số họ như Nguyễn Thị Ánh Viên (VĐV thể thao), Nguyễn Chí Long (NCS ĐH Y Tohoku), Ngô Di Lân (NCS ĐH Brandeis), Nguyễn Hoàng Trung (CEO Lozi), v.v… đã cho thấy nhiều góc nhìn khác về họ.

Xã hội phương Tây gọi thế hệ millennials (millennials generation) là thế hệ sinh từ đầu những năm 1980 đến năm 2000 nhưng do ảnh hưởng của chiến tranh và thời kỳ bao cấp kéo dài đến tận cuối những năm 80 ở Việt Nam, theo chúng tôi thuật ngữ millennials dùng riêng cho thế hệ 9x mới thật chính xác và đầy đủ.

Ý thức rõ ràng hơn về mình là ai và cởi mở hơn về mình cần gì, 9x mong muốn khẳng định bản thân mình nhiều hơn và theo một cách “thiếu kiên nhẫn” hơn nhiều so với các thế hệ trước trong công việc và cuộc sống, đến mức đã từng bị dán mác là “chảnh”.

Hồi năm 2012 “cư dân mạng” được dịp xôn xao về tuyên bố của một vài sinh viên Ngoại Thương về mức lương “dưới 1000 USD không làm”. Đến nay, nhiều người bắt đầu thấy rằng việc này … cũng thường thôi. Sự khác biệt về mức lương giữa cùng một lứa sinh viên ra trường đang trở nên ngày càng lớn.


Không những có yêu cầu cao về đãi ngộ, 9x còn đòi hỏi thay đổi cả về môi trường làm việc theo ý muốn của họ nữa.

Theo nhiều nghiên cứu gần đây, đòi hỏi về cân bằng công việc và cuộc sống (work-life balance) – điều mà nhiều người 7x và 8x chưa dám nghĩ đến – đã thậm chí còn được 9x nâng lên một mức nữa là công việc và cuộc sống phải đan xen vào nhau (work-life integration). 9x muốn công việc phải gắn liền với sở thích, đam mê và không có ranh giới với cuộc sống thường ngày.

Nếu không tìm được cảm hứng, 9x sẵn sàng từ bỏ công việc hiện tại để theo đuổi đam mê của mình. Một ví dụ có thể kể đến là Thanh Vũ (1990) – một nhân vật đình đám trong làng chạy nghiệp dư hiện nay ở Việt Nam.

Cách đây vài năm, Thanh đã bỏ công việc trong mơ ở Bloomberg Singapore để quay về Việt Nam theo đuổi đam mê của nàng là chạy bộ. Thanh đã hoàn thành khoảng một nửa mục tiêu chinh phục tất cả các sa mạc khắc nghiệt nhất trên thế giới.

Một ví dụ khác là Nguyễn Đức Bình (1992) sẵn sằng từ bỏ mức lương USD 60.000 ở công ty kiểm toán PricewaterhouseCoopers để theo đuổi ước mơ Yoga.


Không hề nổi loạn, 9x khi ra trường đi làm có ý thức và lý tưởng rất rõ ràng về đóng góp cho xã hội và cộng đồng.

Một phân tích gần đây của Nielsen cho thấy 49% trong số họ ưu tiên lựa chọn những doanh nghiệp có đóng góp cho xã hội và tạo điều kiện cho họ tham gia trực tiếp vào những công việc có ý nghĩa với cộng đồng.

Đồng ý với xu thế này, Lâm Phương Bách, Phó Chủ tịch đối ngoại của Tổ chức sinh viên quốc tế AIESEC HCM và hiện là trưởng nhóm kinh doanh tại một công ty start-up công nghệ, khẳng định “môi trường làm việc năng động và cơ hội phát triển bản thân chính là điểm khác biệt chính”. Không tiết lộ về mức lương hiện tại, Bách cho biết với Bách và nhiều bạn bè cùng lứa“lương bổng hiện không còn là yếu tố quan trọng nhất trong việc lựa chọn nghề nghiệp”.


Bài toán nhân sự cho doanh nghiệp

Ý thức được cả tầm quan trọng và tính “khó nắm bắt” của họ, gần như tất cả các công ty hàng tiêu dùng (FMCG) lớn và nhiều công ty FDI đang triển khai hàng loạt các chương trình đào tạo gà nòi (management trainee) nhắm vào thế hệ 9x kéo theo nhiều công ty trong nước cũng rục rịch làm theo. Chủ đề “giữ chân nhân tài” cả ở cấp quản lý và cấp nhân viên cũng ngày càng trở thành chủ đề bận tâm của các giám đốc nhân sự đầu ngành.

Tuy nhiên không phải tất cả doanh nghiệp đều thực sự hiểu 9x nghĩ gì và cần gì. Thay vào đó, họ vẫn đối xử với 9x như những 8x – nhưng trẻ hơn.

Rất nhiều 9x ưu tú đánh giá các website tuyển dụng hiện nay là nhàm chán và không có sức thu hút khi tập trung quá nhiều về mô tả công việc và phúc lợi mà bỏ quên cơ hội phát triển và môi trường làm việc. Thay vào đó, họ tìm việc thông qua mạng lưới người quen để có cơ hội trải nghiệm thử, tìm hiểu kỹ càng hơn về công việc, và tiện thể đánh giá trước sếp tương lai của họ trước khi ứng tuyển.

Lý do có thể là do đa số lãnh đạo doanh nghiệp và giám đốc nhân sự vẫn thuộc thế hệ 7x và 8x. Một cách vô thức, họ áp đặt những giá trị sống của họ cho các bạn trẻ hơn và chỉ tìm cách vi chỉnh (fine-tune) lại các đề xuất giá trị (value propositions) của thế hệ họ mà không để ý rằng thực ra trong sâu thẳm, 9x có những giá trị khác biệt về căn bản. Chừng nào các giám đốc nhân sự còn chưa thay đổi phương pháp tiếp cận, chừng đó họ vẫn sẽ còn đau đầu với 9x, theo cách giống hệt như bố mẹ của họ ở nhà.


Lời khuyên nào cho doanh nghiệp?

Khoảng 20% tổng số lao động hiện nay là 9x. Trong 5 năm nữa, họ sẽ chiếm khoảng 30% tổng số 61 triệu lao động tức là khoảng 17 triệu người, chiếm tỷ trọng cao nhất trong các nhóm tuổi. 9x cũng là thế hệ vàng cuối cùng, trước khi dân số bắt đầu giảm. Cho dù muốn hay không, chúng ta sẽ chứng kiến 9x trở thành cả lực lượng lao động và tiêu dùng chủ yếu và thông qua đó quyết định vận mệnh của các doanh nghiệp không kịp thay đổi theo họ.

Theo ông Nguyễn Hoành Tiến, Phó Tổng GĐ phụ trách Nhân sự VNG, một người đã làm việc ở Mỹ, châu Âu & cũng là hướng đạo (mentor) lâu năm cho nhiều bạn 9x ở USGuide, VietAbroader, Vòng tay bè bạn, Youth Camp, v.v… về lãnh đạo, quản trị, & xây dựng sự nghiệp, ngoài tận dụng ưu thế vốn có về môi trường làm việc như văn phòng, lương và đào tạo trong công việc cho nhân viên, công ty cần rất nhiều nguồn lực để phát triển các bạn có 2 – 3 năm kinh nghiệm cả về chuyên môn và quản lý.

Thị trường lao động ở Việt Nam vốn đã không dễ với hàng loạt những vấn đề đau đầu về đào tạo kỹ năng, môi trường pháp lý, thiếu hụt quản lý, lười di chuyển, v.v…

Thế hệ 1995, 1996 rục rịch chuẩn bị ra trường sẽ tiếp tục làm các giám đốc nhân sự đau đầu hơn nữa. Mặc dù không dễ để hiểu, chúng tôi tin rằng 9x rất thống nhất trong cả cách tư duy và hành xử của mình ở cả vị trí người lao động và người tiêu dùng. Một khi đã hiểu họ và thay đổi theo họ, doanh nghiệp sẽ vừa xây dựng được một đội ngũ nhân viên có chất lượng vừa đáp ứng tốt những đòi hỏi của khách hàng trên thị trường.

Hải Nghi - Theo Trí Thức Trẻ
1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Monday 2016-10-17

class

Tôi muốn nói: uhm

Em gái à, em còn non lắm, chị có thể nhìn được tương lai của em nếu em còn giữ thái độ như ngày hôm nay với chị. Sẽ chẳng tốt đẹp đâu em.Nhưng em không cần vì chị mà thay đổi đâu, em cứ sống như vậy đ...
0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Không im lặng

Fomosa

Cá chết

Nợ 

Lũ lụt

Lại là miền Trung

Bé trai trôi xuống cống

Bạo lực học đường

.....

Đất nước đang gặp nạn

Các vị lãnh đạo lang thang nơi đâu ?

Tôi rất ghen tị với  Mỹ vì những đứa trẻ cũng có quyền gửi thư, gửi clip phẫn nộ yêu cầu quyền lợi cho chính nó hoặc cho bạn bè, thậm chí là một người vô gia cư vô tình gặp.

Tôi ghen tị với Nhật vì những đứa trẻ có một chế độ giáo dục quá kì cục, chúng biết cám ơn và xin lỗi, chúng biết dọn dẹp sau bữa ăn và con đường luôn sạch rác.

Tôi ghen tị với....à mà nhiều quá chẳng nói hết.

Tôi không chê trách gì các vị, tôi chỉ tò mò về số tiền thuế mà chúng tôi bỏ ra hàng tháng, về những phí đường đi chúng tôi phải đóng, vì những đổi thay của nền giáo dục mà con cháu tôi phải học, vì những bài báo về niềm tự hào, hoan hỉ của các vị khi ký kết được gì đấy với Trung Quốc....

Đã từ rất lâu rồi tôi không còn đọc báo, vì những bài báo rác rưởi dần thay thế những bài viết chân thực. Nhưng khi đọc được những bài viết chân thật thì tôi lại ước gì mình bị mù chữ, mù cả hình ảnh, để không biết đồng bào đang chịu những gì.

Tôi có gia đình là những người ngày ngày mà tôi luôn cầu nguyện sẽ về nhà an toàn, sẽ không bị tắt máy giữa đường, sẽ không vấp phải cống, hay gặp bất cứ một chuyện gì không hay xảy ra.

Tôi không biết các vị, những nhà lãnh đạo có đau lòng không khi đọc những bài viết thương tâm hàng ngày hay có tức giận không khi đọc những bài báo chỉ trích, hình ánh châm biếm các vị hàng ngày. Nếu để ý các vị sẽ thấy bên cạnh đó còn nhiều hình ảnh tích cực nhưng đó chỉ là con số ít, ít đến đáng thương.

Tôi thèm một ngày đọc được những bài báo có tình người, những bài viết các vị đã thay đổi, đã thay đổi những gì cho những vấn đề hiện tại. Chứ không phải là báo về cô hot girl lộ ti hay ca sĩ lộ mông...

Tôi thèm lắm những buổi trò chuyện cùng các vị để chúng tôi có thể lên tiếng đối đáp cùng các vị, hình ảnh các vị lúc đó chắc đẹp lắm. Tôi tin là vậy.

Tôi thèm lắm có những phương tiện hay một kênh kết nối để những người dân chúng tôi được bày tỏ nỗi lòng mình mà không phải lo sợ bất cứ thứ gì.

Còn bây giờ...Tôi sợ lắm.


0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Đừng hỏi lương con bao nhiêu, hãy hỏi công việc của con có vui không?

Những ngày lễ Tết, những người trẻ hay ngại về quê, ngại gặp mặt những người họ hàng, láng giềng, người quen của bố mẹ, bởi vì họ luôn cứ luôn phải đối mặt với câu hỏi "lương con bao nhiêu?" thay cho câu chào lần đầu gặp mặt.

Lương con bao nhiêu? Người trẻ "sợ" biết bao câu hỏi này từ những "người lớn".

Trả lời thật "lương con xx" thì có khi nhận được cái bĩu môi, ôi dào làm ở thành phố lớn sao lương thấp thế, hoặc kiểu con bác/ cháu bác/ thằng Tí/ thằng Tèo lương yy như thế này nà (tức là lương hơn thế này này gấp cả chục lần, mà không biết có thực hay không). Mà "người lớn" ơi, người trẻ đâu có quan tâm dữ dội đến việc con bác/ cháu bác (người mà chúng cháu chưa từng gặp mặt) nhận lương bao nhiêu mỗi tháng hay có nhà, có xe gì đâu. Mỗi loại hình công việc đều có đặc thù riêng, sự so sánh khơi khơi vậy quá bất công rồi!

Trả lời không thật thì ngượng với bản thân, cứ tưởng lấp liếm cho qua "lương con đủ sống" ai dè bị trách mắng "tao có mượn tiền mày đâu mà giấu". Thiệt, không biết phải làm sao?

Không biết tự bao giờ, câu hỏi "lương con bao nhiêu?" đã trở thành câu hỏi xã giao mà "người lớn" dành cho "người trẻ" - những người mới bước chân vào xã hội, đang tìm tòi cho mình một hướng đi giữa cuộc đời rộng lớn. Câu hỏi ấy, có khi vốn chẳng có ác ý gì, lại khiến "người trẻ" vô cùng khó xử, vô tình làm khoảng cách giữa "người lớn" và "người trẻ" trở nên rộng thênh thang.

Đất nước đã vào thời kì hội nhập rồi, "người lớn" cũng đã có điều kiện đi du lịch nhiều nước, văn hóa ao làng cũng dần dần rơi vào quên lãng, chúng ta ngày càng trở nên văn minh và gần gũi với nhau hơn. Thôi thì học theo Mỹ, các nước Châu Âu, người ta kỵ hỏi "lương bạn bao nhiêu" lắm lắm! Cái gì không tế nhị, mình bỏ hen!

Người lớn muốn làm quen một cách dễ thương với "người trẻ", muốn xây dựng hình ảnh "người lớn thân thiện" trong tâm trí "người trẻ" xin đừng chào nhau bằng câu hỏi "lương con bao nhiêu" nữa. Thay vào đó, hãy là 3 câu hỏi dưới đây:

- Con đang làm việc gì? - Sau câu hỏi này tin rằng "người lớn" sẽ nhận ra rằng công việc ngày nay thật đa dạng, có nhiều công việc mới xuất hiện mà chắc hẳn 10 năm trước chưa hề có, gửi email hay viết facebook chẳng hạn, cũng kiếm ra tiền.

- Con có thích việc đó không?

- Việc đó có tạo cho con niềm vui mỗi ngày không?

Không có "người trẻ" nào từ chối những câu hỏi dễ thương thế này đâu! Vì thế "người lớn" nhớ nhé, khi gặp người trẻ, đừng hỏi lương con bao nhiêu, hãy hỏi công việc của con có vui không? "Người lớn" sẽ xây dựng hình tượng đặc biệt vô cùng trong mắt "người trẻ", một người lớn đầy thấu hiểu và tâm lý. Như thế "người trẻ" và "người lớn" cả hai đều vui, phải không nào?

Hoàng Khôi

1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Thursday 2016-10-13

class Câu chuyện

Steve Jobs - Nhà sáng lập, cựu CEO của Apple

Tôi cho rằng anh không phù hợp với Apple và anh không nên là người điều hành nó nữa. Thực sự anh nên rời khỏi công ty đi. Tôi chưa từng thấy lo ngại cho Apple nhiều như bây giờ. Tôi lo ngại về anh đấy. Anh cũng chưa từng biết gì về điều hành cả.”

Đó là những lời lẽ được thốt ra từ Steve Jobs với một giọng nói căng thẳng nhưng đầy tự chủ. Vào ngày 24 tháng Năm năm 1985, vị doanh nhân được ca tụng nhiều nhất thời đại chúng ta là Steve Jobs đã chỉ định John Sculley, người được ông đích thân lựa chọn, giữ chức vụ CEO trong một cuộc họp nhân sự cấp cao tại phòng họp của ban giám đốc.

Hai năm trước, khi được hội đồng quản trị ủng hộ nhiệt liệt, Jobs đã đưa Sculley gia nhập vào đội ngũ Apple từ PepsiCo, nơi Sculley đang giữ chức chủ tịch. Nhưng mối quan hệ từng được giới truyền thông ca ngợi như “cặp bài trùng” của hai người đã hoàn toàn sụp đổ.

Jobs tiếp tục với giọng gay gắt hơn: “John, anh quản lý quá chuyên chế! Anh không hiểu gì về quy trình phát triển sản phẩm. Việc sản xuất anh cũng không biết nốt. Anh không rành về máy tính. Ngay cả mấy tay phó giám đốc cũng không tôn trọng anh. Năm đầu tiên, anh đã giúp xây dựng công ty, nhưng đến năm thứ hai thì anh đã làm tổn hại nó đấy.”


Đối với Jobs, đây là khởi đầu cho một kết thúc. Mọi nỗ lực của Jobs để hội đồng quản trị chống lại Sculley đã không diễn ra như mong đợi của ông. Ngược lại, họ quay sang ủng hộ Sculley, người giờ đây trở thành đối thủ của Jobs và tán thành quyết định loại bỏ ông khỏi vai trò quản lý hằng ngày. Khi bị giáng chức khỏi vị trí chủ tịch, Jobs buộc phải dọn ra khỏi văn phòng và chuyển sang địa điểm khác để “nghiên cứu về những chiến lược và cải tiến cho sản phẩm mới”. Bốn tháng sau, Jobs từ chức.

Những chuyện xảy ra với Jobs vào giữa thập niên 80 của thế kỷ XX là cơn ác mộng tồi tệ nhất của mọi doanh chủ: Công ty do bạn dốc hết mồ hôi, máu và nước mắt xây dựng đã bị tước khỏi tay bạn chỉ vì một “nhà quản lý chuyên nghiệp” được tuyển để giúp xây dựng công ty muốn bạn phải rời khỏi công ty; hoặc vì những nhà đầu tư bạn đã từng hết lòng tin tưởng trước đây lại nghĩ rằng công ty đã tăng trưởng vượt khỏi tầm quản lý của bạn...

Người ta thường nói khi chiến thắng thì mọi thứ thật dễ dàng, nhưng khi thất bại, con người mới bộc lộ hết bản chất của mình. Bị đẩy ra khỏi công ty do chính mình gây dựng, Jobs dĩ nhiên đã cảm thấy rất cay đắng, nhưng ông cũng là một người kiên cường tột bậc và luôn hết mình trong công việc.


Vào thời điểm đó, với những tổn thương sâu sắc đang gánh chịu trong lòng, Steve Jobs đã trả lời phỏng vấn rằng: “Tôi đã chọn sai người. Ông ta đã phá hủy tất cả những gì tôi đã xây dựng suốt mười năm qua, bắt đầu từ tôi. Nhưng đó không phải là điều đáng buồn nhất. Tôi sẽ vui vẻ rời khỏi Apple nếu công ty phát triển theo hướng tôi mong muốn. Tôi cảm giác như có ai đang đấm vào bụng và hạ gục tôi. Khi đó, tôi chỉ mới 30 tuổi và tôi muốn có cơ hội để tiếp tục tạo nên nhiều thứ khác.”

Bên cạnh Apple, Jobs từng thành lập một số công ty khác như Công ty máy tính NeXT Computer hay Hãng phim hoạt hình Pixar. Thế nhưng, giờ đây Jobs phải đứng ngoài lề của Apple và chứng kiến công ty sụp đổ. Jobs nói một cách chua xót: “Điều đang hủy hoại Apple không phải là sự kém phát triển mà là những giá trị trong công ty. John Sculley đã phá hỏng Apple bằng việc đưa những giá trị thối nát vào hệ thống điều hành và đầu độc những nhà quản lý khác. Ông ta loại bỏ những người không chịu thỏa hiệp và mang về những kẻ tệ hại rồi trả cho họ hàng chục triệu đô-la. Tất cả những gì chúng quan tâm là tiếng tăm và tiền bạc chứ không phải những giá trị đã tạo nên Apple – tạo ra những chiếc máy tính tuyệt vời cho người sử dụng.”

Thế nhưng, sự ra đi của Jobs vào năm 1985 đã tạo nên bước ngoặt cho một trong những cuộc trở lại ngoạn mục nhất trong lịch sử kinh doanh. Mọi diễn biến của câu chuyện này sánh ngang với bất kỳ tác phẩm nào của đại thi hào Shakespeare. Nó tựa như một câu chuyện cổ tích, một hành trình kinh doanh tưởng chừng không thể nào có thực.

Phải đến 11 năm sau Jobs mới thực sự quay về Apple. Trong quãng thời gian đó, những quyết định sai lầm liên tiếp của các vị giám đốc điều hành đã gần như đẩy công ty đến bờ vực phá sản. Năm 1996, khi Apple chỉ còn trong tình trạng thoi thóp thì Jobs mới được mời quay trở lại và giữ chức vụ quyền giám đốc điều hành.

Jobs kể rằng: “Đó là một thời điểm đầy chông gai vì chỉ còn khoảng 90 ngày nữa Apple sẽ phá sản. Khi tôi quay về, mọi thứ tồi tệ hơn những gì tôi tưởng tượng. Tôi cứ ngỡ rằng những người tài giỏi đều đã rời bỏ Apple. Nhưng tôi đã nhìn thấy những con người kỳ diệu, những con người tuyệt vời vẫn ở lại công ty. Tôi đã lịch thiệp hỏi họ rằng: ‘Sao các anh vẫn còn ở đây?’ Nhiều người trong số họ chỉ trả lời rất ngắn gọn: ‘Bởi vì sáu màu sắc này là cuộc sống của tôi.’ Đó là sáu màu sắc trong logo cũ của Apple. Điều đó cũng có nghĩa là ‘Tôi yêu tất cả những gì thuộc về Apple.’ Nó đã trở thành nguồn sức mạnh giúp tất cả chúng tôi làm việc hết mình để hồi sinh Apple.”


Những gì xảy ra sau đó đã đi vào lịch sử – một lịch sử hết sức nổi tiếng thời điểm này: thương hiệu Mac vươn đến đỉnh cao trong cả dòng máy tính xách tay và máy tính để bàn; sự ra đời đầy thành công của các đại lý của Apple cũng như những cái tên như Ipod, iTunes, iPhone và iPad. Từ một doanh nghiệp thua lỗ một tỷ đô-la mỗi năm, Apple đã chuyển mình và vươn lên thành một trong những tập đoàn siêu lợi nhuận và được ngưỡng mộ nhất trên toàn thế giới, với doanh thu hằng năm luôn vượt mức 100 tỷ đô-la.

Cũng từ đấy, Steve Jobs đã trở thành doanh chủ điển hình nhất nước Mỹ, được tôn vinh khắp nơi trên thế giới như một nhà chiến lược có tầm nhìn, một thiên tài và một vị cứu tinh doanh nghiệp. Jobs đáng giá hơn một triệu đô-la khi ông 23 tuổi; hơn mười triệu đô-la khi ông 24 tuổi và hơn 100 triệu đô-la khi ông 25 tuổi. Nhưng điều này chẳng hề quan trọng với ông. Đương thời, Steve Jobs, người chỉ nhận vỏn vẹn một đô-la mỗi năm trong cương vị chủ tịch của Apple, đã nâng giá trị bản thân lên hơn tám tỷ đô-la. Tháng Tám năm 2011, Jobs đã khiến toàn thế giới bất ngờ khi ông từ bỏ chức vị CEO ở tuổi 56 sau nhiều năm chịu đựng các vấn đề về sức khỏe. Năm 2004, ông được chẩn đoán mắc bệnh ung thư tuyến tụy, đã di căn đến gan và buộc phải tiến hành phẫu thuật cấy ghép gan. Dù Jobs không công bố rõ nguyên nhân từ chức nhưng rất nhiều người lo ngại rằng sức khỏe của ông đã suy giảm nghiêm trọng. Trong bức thư từ chức gửi hội đồng quản trị, Jobs đã viết: “Tôi luôn nói rằng nếu một ngày nào đó tôi không còn đủ sức gánh vác trách nhiệm cũng như sự kỳ vọng mà mọi người đặt lên vai một CEO của Apple thì chính tôi sẽ là người đầu tiên cho các bạn biết điều đó. Thật không may, ngày đó đã đến.”

Đối với Jobs, đó là một hành trình dài đầy kỳ diệu. Là một người được sinh ra trong thập niên 60 của thế kỷ trước, ông luôn bị ám ảnh về ký ức thời thơ ấu với những đêm trằn trọc trong suốt thời kỳ diễn ra Cuộc khủng hoảng hạt nhân Cuba năm 1962: “Mỗi tối, tôi luôn lo sợ nếu mình ngủ quên thì sáng mai mình sẽ không còn thức dậy được nữa.” Ông cũng không quên ngày mình nghe tin Tổng thống John F. Kennedy bị ám sát khi đang đi qua bãi cỏ trong sân trường ở Mountain View, bang California. Lúc đó, Jobs mới có tám tuổi.

Cha của ông, Paul Jobs, là một thợ máy chưa tốt nghiệp trung học. Cha ông từng tháo rời một phần chiếc bàn làm việc của mình trong ga-ra để cho cậu con trai tập tành lắp ráp. Nhưng người đã hướng Jobs đến với các thiết bị điện tử chính là một kỹ sư làm việc tại Công ty Hewlett-Packard (thường viết tắt là HP), người sống cách gia đình Jobs vài căn. Nhờ vậy, Jobs đã nhận được công việc thời vụ vào mùa hè cho HP. Tại đây, ông đã gặp gỡ Steve Wozniak, một kỹ sư máy tính có vẻ nhàm chán nhưng lại cực kỳ am hiểu về công nghệ. Steve Wozniak cũng chính là người đồng sáng lập Apple sau này. Khi ấy, Jobs mới 16 tuổi, còn Wozniak đã 21.


Năm 1972, Jobs tốt nghiệp cấp ba và ghi danh vào Đại học Reed ở Portland, bang Oregon. Nhưng ông chỉ học được một học kỳ rồi lại bỏ ngang. Dù vậy, ông vẫn theo học các lớp kiểm toán tại trường thêm một thời gian. Trong thời gian này, ông phải ngủ nhờ trên sàn nhà căn hộ của những người bạn, kiếm tiền mua thức ăn bằng cách đổi vỏ lon Coca-Cola và đến ngôi đền Hare Krishna để xin những bữa ăn miễn phí. Mùa thu năm 1974, Jobs quay trở lại California, nhận công việc kỹ thuật viên tại Hãng làm game Atari và bắt đầu tham dự các cuộc họp của Câu lạc bộ máy tính Homebrew cùng với Wozniak.

Đến năm 1976, cặp đôi này đã thành lập Apple sau khi Wozniak lắp ráp thành công một chiếc máy tính cá nhân thô sơ. Họ đã ra mắt chiếc máy tính lắp ráp thủ công này tại Câu lạc bộ Homebrew vào tháng Năm và nhanh chóng nhận được đơn đặt hàng 50 máy từ một chủ tiệm máy tính địa phương với giá tiền 500 đô-la cho mỗi máy.

Vậy là một hợp đồng kinh doanh được thiết lập và là sự khởi đầu thuận lợi để Apple trở thành một trong những doanh nghiệp vĩ đại nhất nước Mỹ sau này.


Về việc kết nối những sự kiện lại với nhau.

Tôi đã bỏ học chỉ sau sáu tháng đầu tiên theo học tại Đại học Reed, nhưng tôi vẫn ở lại thêm 18 tháng nữa trước khi tôi chính thức rời khỏi trường. Vậy tại sao tôi lại bỏ học?

Câu chuyện bắt đầu từ trước khi tôi chào đời. Khi sinh tôi ra, mẹ ruột của tôi vừa mới tốt nghiệp đại học và chưa kết hôn nên bà quyết định cho tôi làm con nuôi. Bà rất muốn tôi được những người có công ăn việc làm ổn định và đã tốt nghiệp đại học nuôi nấng tử tế và mọi thứ đã được sắp xếp để tôi được một cặp vợ chồng luật sư nhận nuôi. Lúc ấy, bà đã chuẩn bị tâm lý để giao tôi cho cặp vợ chồng luật sư đó. Tuy nhiên, đến phút chót, họ đã thay đổi ý định vì họ muốn một bé gái. Vì vậy, cha mẹ tôi bây giờ, lúc đó đang nằm trong danh sách chờ đợi, đã nhận được cuộc gọi vào lúc nửa đêm: “Chúng tôi có một bé trai mới sinh chưa có ai nhận. Ông bà có muốn nhận nuôi cháu không?” Họ nói: “Ồ, thật tuyệt.” Sau đó, mẹ ruột của tôi đã phát hiện người nhận nuôi tôi chưa bao giờ tốt nghiệp đại học, thậm chí cha tôi bây giờ còn chưa tốt nghiệp cấp ba nên bà từ chối ký vào giấy tờ giao nhận con nuôi. Nhưng vài tháng sau, bà đã mủi lòng và nhượng bộ khi cha mẹ nuôi tôi hứa rằng sau này nhất định sẽ cho tôi vào đại học.

Mười bảy năm sau, tôi thực sự bước chân vào giảng đường đại học. Nhưng tôi lại dại dột chọn một trường thuộc hàng đắt đỏ gần như ngang bằng Đại học Stanford. Cha mẹ nuôi của tôi, những người thuộc tầng lớp lao động tay chân, đã phải dùng toàn bộ số tiền dành dụm để đóng học phí cho tôi. Sau sáu tháng học tập, tôi không thấy lợi ích gì từ việc đó cả. Tôi không biết mình muốn làm gì với cuộc đời của mình và cũng không có niềm tin rằng trường đại học sẽ giúp tôi tìm ra câu trả lời. Tôi lại còn tiêu hết số tiền mà cha mẹ tôi đã phải dành dụm cả đời. Thế là tôi quyết định bỏ học và tin rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Đó là một quyết định thật đáng sợ. Nhưng bây giờ nhìn lại, tôi nhận ra nó là một trong những quyết định đúng đắn nhất tôi từng thực hiện. Kể từ giây phút ấy, tôi không còn phải chịu đựng những môn học bắt buộc mà tôi không có hứng thú nữa và bắt đầu theo học các môn mà tôi cảm thấy thú vị hơn nhiều.

Nhưng mọi chuyện sau đó lại không dễ chịu chút nào cả. Tôi không được ở trong ký túc xá, vì thế tôi đã phải ngủ nhờ dưới sàn nhà trong phòng của bạn bè. Tôi đổi mỗi vỏ lon Coca-Cola lấy năm xu để có tiền mua thức ăn và phải đi bộ hơn 11km băng qua thành phố vào mỗi tối Chủ nhật để nhận một bữa ăn miễn phí tại đền thờ Hare Krishna. Nhưng tôi thích thế. Chính những gì tôi trải qua trong quá trình đi theo sự tò mò và trực giác của mình đã trở thành những điều vô giá cho tôi sau này.

Để tôi cho anh một ví dụ. Lúc đó, Đại học Reed có lẽ là trường có khóa học thư pháp chất lượng nhất trong cả nước. Mọi mẫu chữ trên các áp-phích hay mọi nhãn tên trên các ngăn kéo khắp khuôn viên trường đều được viết kiểu thư pháp rất đẹp. Vì tôi đã bỏ học và không phải lên lớp nữa nên tôi quyết định tham gia khóa học thư pháp. Tôi đã tìm hiểu về các kiểu chữ serif và sans serif, về cách đặt khoảng cách khác nhau giữa các mẫu chữ và kỹ thuật trình bày một bản in có nhiều kiểu chữ đẹp. Những kiểu chữ đó rất đẹp, mang chất cổ kính, vừa sắc sảo vừa tinh tế theo một cách mà khoa học không thể hiểu hết được và tôi thấy chúng thật hấp dẫn.

Những kiến thức này tưởng chừng như chẳng có ý nghĩa gì đối với cuộc sống của tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc có thể ứng dụng những điều này vào cuộc đời mình. Thế nhưng 10 năm sau, khi chúng tôi đang thiết kế chiếc máy tính Macintosh đầu tiên, tất cả mọi thứ đã quay trở lại với tôi. Chúng tôi đã áp dụng toàn bộ những kiến thức này vào việc thiết kế thật nhiều kiểu chữ cho chiếc máy tính Mac. Đó là chiếc máy tính đầu tiên có các kiểu chữ rất đẹp. Nếu năm xưa tôi không học khóa thư pháp thì chiếc máy tính Mac sẽ không bao giờ có những kiểu chữ được xếp đặt cân đối như vậy. Từ khi Windows bắt chước Mac thì chiếc máy tính cá nhân nào cũng có những kiểu chữ đó. Nếu không bỏ học, tôi đã không bao giờ học lớp thiết kế chữ này và các máy tính cá nhân có thể cũng không có được những mẫu chữ tuyệt diệu như bây giờ. Dĩ nhiên, khi còn đi học tôi chưa thể hình dung được những điều này. Nhưng mười năm sau nhìn lại thì tôi đã nhận ra lợi ích của khóa học đó rất rõ.

Anh không thể xâu chuỗi các sự kiện trong tương lai được; anh chỉ có thể làm được điều đó với những sự kiện trong quá khứ thôi. Vì vậy, anh phải có niềm tin rằng các điểm ấy bằng cách nào đó sẽ tự kết nối trong tương lai. Anh phải tin tưởng vào một điều gì đó, có thể là sự quyết tâm, số phận, cuộc sống, thuyết nhân quả hay đại loại thế. Phương pháp này chưa bao giờ làm tôi thất vọng và nó đã tạo nên tất cả những sự khác biệt trong cuộc đời tôi.


Về việc đổi mới.

Anh hãy cố gắng tiếp cận những điều tốt đẹp nhất mà con người đã tạo nên và sau đó hãy vận dụng những điều đó vào những thứ anh đang thực hiện. Họa sĩ Picasso từng nói rằng: “Người biết sao chép là một họa sĩ giỏi nhưng người biết đánh cắp là một họa sĩ vĩ đại.” Chúng ta vẫn luôn xấu hổ về việc ăn cắp những ý tưởng tuyệt vời. Thế nhưng, một phần tạo nên chiếc máy tính Macintosh vĩ đại chính là những người sáng tạo ra nó – những nhạc sĩ, nhà thơ, các họa sĩ, các nhà sử học, sinh thái học – những người đồng thời cũng là những nhà khoa học máy tính hàng đầu thế giới.


Về các mô hình kinh doanh.

Mô hình cho doanh nghiệp của tôi chính là nhóm nhạc The Beatles. Họ là bốn chàng trai có thể kiểm soát được khuynh hướng tiêu cực của nhau; họ cân bằng lẫn nhau. Khi kết hợp lại thì khả năng của cả nhóm luôn cao hơn khả năng của mỗi người cộng lại. Những điều tuyệt vời trong kinh doanh không thể thực hiện bởi một người mà chúng là kết quả của cả một nhóm người.


Về các khả năng mới.

Có không ít người suy nghĩ tuyệt vọng rằng chẳng bao giờ có khả năng nào mới mẻ cả, nhưng tôi thì nghĩ ngược lại. Lý do là vì tâm trí con người luôn nhìn thế giới xung quanh theo một lối mòn, điều đó là sự thật và sẽ luôn là vậy. Tôi luôn cho rằng cái chết là một phát minh vĩ đại nhất của cuộc đời. Tôi chắc chắn rằng cuộc sống lúc đầu đã phát triển mà không hề có cái chết và chợt thấy rằng nếu không có cái chết, cuộc sống không thể tốt được vì nó không còn chỗ để nhường cho lớp trẻ. Chúng ta không biết được thế giới 50 năm trước như thế nào. Chúng ta cũng không biết được thế giới 20 năm trước ra sao. Chúng ta chỉ thấy ngày hôm nay mà không có bất kỳ định kiến hay mộng tưởng gì. Chúng ta không hài lòng với những thành tựu của 30 năm qua. Chúng ta không hài lòng vì tình trạng hiện tại không theo đúng lý tưởng. Nếu không có cái chết thì sẽ không có sự tiến bộ nào cả.

Một trong những điều thường xảy ra trong một tổ chức cũng như với con người, đó là họ thường bị đóng khung trong cách nhìn nhận thế giới xung quanh và dễ dàng thỏa mãn với mọi thứ. Thế giới luôn thay đổi và không ngừng tiến hóa; những tiềm năng mới luôn trỗi dậy nhưng những người sống mòn không thể nhìn thấy nó. Điều đó trở thành ưu thế lớn nhất cho các công ty khởi nghiệp. Những quan điểm lỗi thời hầu hết xuất phát từ các công ty lớn. Thêm vào đó, trong các công ty lớn thường không có cầu nối giữa những người có thể tạo ra sự đổi mới và những người có quyền đưa ra quyết định cho công ty.

Trong công ty, những nhân viên ở vị trí thấp hơn có thể nhìn thấy trước những thay đổi sắp xảy ra, nhưng đôi khi phải mất đến mười năm các nhà điều hành mới nghe được những đề xuất của họ và thực hiện chúng. Ngay cả trong trường hợp khi cấp dưới đang làm những điều đúng đắn thì thường cấp trên lại phá hoại bằng cách nào đó. IBM và việc kinh doanh máy tính cá nhân là một ví dụ điển hình cho điều này. Tôi nghĩ rằng con người không cần phải giải quyết việc bị đóng khung trong cái nhìn hạn hẹp về thế giới, vì như thế thì các công ty trẻ và những người trẻ tuổi mới có cơ hội để đổi mới.


Về tinh thần doanh chủ.

Rất nhiều người đến gặp và nói với tôi: “Tôi muốn trở thành một doanh chủ.” Tôi hỏi lại họ: “Tuyệt vời lắm! Vậy ý tưởng của bạn là gì?” Khi họ trả lời: “Tôi vẫn chưa nghĩ ra”, tôi chân thành khuyên họ: “Tôi nghĩ bạn nên đi tìm một công việc như phục vụ bàn hay đại loại như thế cho đến khi bạn tìm thấy niềm đam mê thực sự về kinh doanh, vì muốn làm doanh chủ thì sẽ phải làm việc cật lực đấy.” Tôi tin rằng một nửa những gì tạo nên sự khác biệt giữa những doanh chủ thành công và những người không thành công đơn giản chỉ là sự kiên trì.

Việc này thật sự không đơn giản đâu. Anh phải đầu tư rất nhiều điều trong cuộc sống vào việc quản lý một doanh nghiệp. Có những thời điểm rất khắc nghiệt mà tôi nghĩ rằng hầu hết mọi người đều bỏ cuộc khi vấp phải. Tôi không trách họ. Việc này thực sự khó khăn và anh phải dành cả cuộc đời cho nó. Nếu anh đã có gia đình và lại đang điều hành những ngày đầu tiên của công ty, tôi không thể tưởng tượng nổi anh có thể xoay sở như thế nào. Tôi nghĩ rằng anh sẽ sắp xếp được thôi nhưng sẽ rất khó khăn. Anh sẽ phải hoạt động một ngày 18 tiếng và liên tục suốt cả tuần trong một thời gian dài. Trừ khi anh có niềm đam mê lớn lao với công việc, nếu không anh sẽ không thể chịu đựng nổi. Anh sẽ từ bỏ. Vì vậy, anh phải có một ý tưởng, hoặc một vấn đề hay một sai lầm cần khắc phục khiến anh quyết tâm thực hiện. Nếu không, anh sẽ không có nổi sự kiên trì để cống hiến hết mình. Tôi nghĩ rằng một nửa trận chiến nằm ở niềm đam mê này.


Về mục tiêu cuối cùng của ông.

Mục tiêu của chúng tôi là tạo ra những chiếc máy tính tốt nhất thế giới, tạo ra những sản phẩm mà chúng tôi có thể tự hào bán ra thị trường cũng như tự hào giới thiệu với gia đình và bạn bè mình. Chúng tôi muốn làm điều đó với mức chi phí thấp nhất có thể. Nhưng tôi phải nói với anh rằng, có một số điều trong ngành công nghiệp mà chúng tôi sẽ không thể tự hào khi giao sản phẩm và không thể tự hào giới thiệu với gia đình và bạn bè. Chúng tôi không thể làm những sản phẩm như vậy. Chúng tôi không thể giao cho khách hàng những thứ đồ bỏ đi được. Vì vậy, có những ngưỡng cửa mà chúng tôi cũng không thể vượt qua vì chúng tôi không muốn. Chúng tôi muốn làm ra những chiếc máy tính tốt nhất trong ngành công nghiệp này. Điều quan trọng là ngành công nghiệp cũng có nhu cầu cho chúng. Anh sẽ nhận thấy rằng sản phẩm của chúng tôi không phải là quá đắt. Anh hãy ra ngoài, khảo sát giá sản phẩm của các đối thủ cạnh tranh với chúng tôi và thêm vào những phụ phẩm để chúng có thể hoạt động tốt nhất. Trong một số trường hợp anh sẽ thấy những sản phẩm đó còn đắt hơn sản phẩm của chúng tôi nhiều. Nhưng điều khác biệt ở đây là chúng tôi sẽ không đem đến cho anh một sản phẩm tệ hại.


Về việc nghiên cứu thị trường và những chuyên gia tư vấn.

Chúng tôi không làm nghiên cứu thị trường và cũng không thuê các chuyên gia tư vấn. Trong suốt mười năm qua, nguồn tư vấn duy nhất tôi từng thuê là một công ty phân tích chiến lược bán lẻ trước đây của Công ty Gateway. Tôi không muốn phạm phải những sai lầm tương tự như họ (Gateway) khi mở cửa các chuỗi đại lý của Apple. Nhưng chúng tôi không bao giờ muốn thuê chuyên gia tư vấn. Chúng tôi chỉ muốn tạo ra những sản phẩm tuyệt vời.

Chúng tôi tạo ra ứng dụng kho nhạc trên iTunes vì chúng tôi cho rằng sẽ rất tuyệt vời nếu khách hàng có thể mua nhạc trên thiết bị điện tử, chứ không phải vì chúng tôi đã có sẵn kế hoạch tái định hình ngành công nghiệp âm nhạc. Chuyện đó cũng giống như việc anh viết trên tường rằng cuối cùng tất cả âm nhạc sẽ được phân phối theo hướng điện tử hóa. Tại sao lại phải trả nhiều tiền để mua nhạc chứ? Ngành công nghiệp âm nhạc luôn có lợi nhuận rất cao. Việc gì phải trả cả đống tiền vì anh có thể chuyển nhạc qua thiết bị điện tử một cách dễ dàng.


Về cách tuyển dụng nhân sự cho Apple.

Khi tôi tuyển dụng một nhân viên cao cấp, tôi luôn đánh cược vào năng lực của ứng cử viên. Họ phải thực sự thông minh. Nhưng điều quan trọng nhất với tôi là họ có yêu thích Apple không. Nếu có tình yêu công việc, mọi thứ khác sẽ ổn thỏa. Họ sẽ muốn làm những gì tốt nhất cho Apple chứ không phải những điều tốt nhất cho họ, cho Steve hay cho bất cứ ai khác.

Tuyển dụng thật sự rất khó khăn. Nó giống như việc mò kim dưới đáy bể vậy. Chúng tôi phải đích thân thực hiện và dành nhiều thời gian cho nó. Cả đời tôi có thể đã tham gia tuyển dụng hơn 5.000 người. Có thể nói, tôi rất nghiêm túc trong việc tuyển dụng. Anh không thể biết hết từng ứng viên chỉ trong một giờ phỏng vấn. Đến cuối cùng anh vẫn dựa vào trực giác của mình. Tôi cảm thấy thế nào về con người này? Họ sẽ ra sao khi đương đầu với thử thách? Tại sao họ lại ở đây? Tôi thường hỏi tất cả mọi người rằng: ‘Tại sao bạn lại đến đây hôm nay?’ Cái ta mong chờ không phải là câu trả lời của họ mà là những hàm ý trong câu trả lời đó.


Về tình yêu và sự mất mát.

Tôi đã may mắn sớm tìm thấy điều mình thật sự yêu thích. Woz (Woznick) và tôi lập ra Apple trong nhà để xe của bố mẹ tôi khi tôi mới 20 tuổi. Cả hai đã làm việc rất chăm chỉ và trong vòng mười năm, Apple đã phát triển từ hai người trong một nhà để xe trở thành một công ty trị giá hai tỷ đô-la với hơn 4.000 nhân viên. Trước năm tôi bước sang tuổi 30, chúng tôi đã cho ra đời một kiệt tác – máy tính Macintosh. Sau đó, tôi bị đuổi việc. Làm sao anh có thể bị đuổi khỏi công ty của chính mình cơ chứ? Khi Apple phát triển, chúng tôi đã tuyển một người mà tôi nghĩ rằng có đủ tài năng để cùng điều hành công ty với mình. Trong năm đầu, mọi thứ đều thuận buồm xuôi gió. Nhưng rồi những định hướng tương lai của chúng tôi bắt đầu khác biệt và cuối cùng chúng tôi rơi vào tranh cãi. Khi đó, hội đồng quản trị đã đứng về phía anh ta. Tôi đã rời khỏi công ty lúc 30 tuổi và đã ra đi một cách rất công khai. Tâm huyết của cả một quãng đời trưởng thành của tôi đã biến mất và tôi thật sự cảm thấy suy sụp vì điều đó.

Thật sự tôi không biết phải làm gì trong vài tháng sau đó. Tôi cảm thấy mình đã làm cho các thế hệ doanh nhân đi trước thất vọng – tôi đã đánh rơi ngọn đuốc khi nó được truyền đến tay mình. Tôi đã gặp David Packard và Bob Noyce để xin lỗi vì đã làm hỏng mọi thứ. Tôi là một điển hình của sự thất bại trong mắt mọi người và thậm chí tôi còn nghĩ đến việc chạy trốn khỏi Thung lũng Silicon. Nhưng một điều gì đó bắt đầu trỗi dậy trong tôi: Tôi vẫn yêu những gì tôi đã làm. Những biến động ở Apple cũng không thể lay chuyển tình yêu trong tôi dù chỉ một chút. Tôi đã bị ruồng bỏ, nhưng tôi vẫn yêu công việc của mình. Và thế là tôi quyết định làm lại từ đầu.

Lúc đó, tôi đã không nhận thức được rằng việc bị sa thải khỏi Apple là điều tốt nhất từng xảy đến với tôi. Áp lực thành công đã được trút bỏ, thay vào đó là sự nhẹ nhàng của một người khởi đầu từ bàn tay trắng. Điều này đã giải phóng tôi hoàn toàn để tôi có thể bước vào thời kỳ sáng tạo huy hoàng nhất cuộc đời mình.

Trong 5 năm tiếp theo, tôi mở một công ty tên là NeXT, rồi thêm một công ty khác là Pixar. Tôi cũng đã đem lòng yêu Laurene, một người phụ nữ tuyệt vời, người sau này đã trở thành bạn đời của tôi. Pixar đã tạo ra Toy Story, bộ phim hoạt hình đầu tiên trên thế giới được đồ họa trên máy tính và giờ đây đã trở thành hãng phim hoạt hình thành công nhất thế giới. Trong một sự kiện mang tính bước ngoặt, Apple đã mua lại NeXT và tôi trở lại Apple, mang theo những công nghệ của NeXT để tái sinh Apple một lần nữa. Tôi và Laurene cũng đã xây dựng nên một gia đình tuyệt vời.

Tôi tin chắc rằng những điều kỳ diệu trên sẽ không xảy ra nếu tôi không bị sa thải khỏi Apple. Đó là một liều “thuốc đắng dã tật”. Đôi khi cuộc đời sẽ ném đá vào anh nhưng anh đừng vội mất niềm tin trong cuộc sống. Tôi tin rằng điều duy nhất đã tiếp sức cho tôi chính là tình yêu với những việc tôi làm. Quan trọng là anh phải tìm thấy những gì mình yêu thích. Điều đó đúng trong cả sự nghiệp lẫn tình yêu. Công việc chiếm một phần lớn của cuộc đời anh nên cách duy nhất để anh thực sự cảm thấy thỏa mãn là làm tốt công việc của mình. Và cách duy nhất để làm tốt công việc là anh phải yêu những gì anh đang làm. Nếu anh chưa tìm thấy nó, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng an phận. Tất cả tùy thuộc vào trái tim anh, anh sẽ biết khi bạn tìm thấy nó. Giống như bất kỳ mối quan hệ tuyệt vời nào, công việc đó sẽ tốt đẹp thêm theo năm tháng. Vì vậy, hãy cứ liên tục tìm kiếm. Đừng an phận.


Về cái chết.

Khi 17 tuổi, tôi đã đọc được một câu danh ngôn thế này: “Nếu bạn sống mỗi ngày như ngày cuối cùng của đời mình, đến một ngày nào đó bạn sẽ thấy đó là điều đúng đắn.” Câu danh ngôn này đã gây ấn tượng mạnh với tôi và kể từ đó, trong suốt 33 năm qua, mỗi sáng tôi luôn nhìn vào gương và tự hỏi: “Nếu hôm nay là ngày cuối cùng của đời mình, liệu mình có muốn làm những việc hôm nay mình sẽ làm không?” Và khi câu trả lời là “Không” trong nhiều ngày liên tiếp, tôi biết mình cần thay đổi điều đó.

Việc luôn nhớ rằng một ngày nào đó mình sẽ chết là một bí quyết quan trọng giúp tôi tạo ra những cơ hội lớn trong cuộc đời. Hầu hết mọi thứ – mọi kỳ vọng, mọi niềm kiêu hãnh, mọi sợ hãi, xấu hổ hay thất bại – đều sẽ biến mất khi đối diện với cái chết và chỉ còn lại những điều thật sự quan trọng. Luôn nhớ rằng mình sẽ chết là cách tốt nhất để tránh sa vào cái bẫy của việc nghĩ rằng mình có điều gì đó để mất. Thật sự thì không có điều gì để mất đâu. Chẳng có lý do gì để không nghe theo sự mách bảo của trái tim mình cả.

Năm 2004, tôi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư. Tôi đã phải đi chụp cắt lớp từ 7 giờ 30 phút sáng và kết quả cho thấy rõ ràng tôi có một khối u ở tuyến tụy. Thậm chí, tôi còn không biết tuyến tụy là gì. Các bác sĩ nói với tôi rằng đó gần như là một loại ung thư không chữa được và tôi chỉ còn sống được từ ba đến sáu tháng nữa thôi. Bác sĩ khuyên tôi về nhà thu xếp mọi chuyện ổn thỏa. Đây là cách mà bác sĩ ngụ ý rằng “Hãy lo hậu sự đi”. Điều đó có nghĩa là trong vòng vài tháng ngắn ngủi còn lại, hãy nói với con cái của anh những gì mà anh dự định sẽ nói với chúng trong mười năm tới. Điều đó cũng có nghĩa là anh phải đảm bảo mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa và chu đáo nhất cho gia đình anh. Điều đó cũng có nghĩa là anh phải nói lời từ biệt cuối cùng.

Cả ngày hôm ấy tôi chỉ nghĩ đến những chẩn đoán của bác sĩ. Tối đó, tôi còn phải khám lại. Người ta cho đèn nội soi vào cổ họng, xuống dạ dày và ruột non, lấy kim chích vào tuyến tụy để lấy ra một số tế bào từ khối u. Lúc đó, tôi rất bình thản. Nhưng vợ tôi kể lại khi các bác sĩ soi các tế bào dưới kính hiển vi, họ đã reo lên vì phát hiện ra đây là một dạng rất hiếm của ung thư tuyến tụy và có thể chữa được bằng phẫu thuật. Tôi đã được phẫu thuật và thật may bây giờ thì tôi khỏe rồi.

Đấy là lần gần nhất tôi đối mặt với cái chết và tôi hy vọng đó vẫn sẽ là lần gần nhất trong vài chục năm tới. Sau khi trải qua điều đó, bây giờ tôi có thể nói với anh điều này.

Không ai muốn chết cả. Ngay cả những người khao khát muốn lên thiên đường cũng không muốn chết chỉ để được tới đó. Cái chết là đích đến cuối cùng của tất cả chúng ta. Không ai có thể trốn thoát được nó. Đó là điều nên có bởi lẽ cái chết chính là phát minh tuyệt vời nhất của sự sống. Nó là tác nhân thay đổi cuộc đời. Nó loại bỏ những cái cũ để mở đường cho cái mới. Ngay bây giờ, cái mới chính là các anh, nhưng không lâu sau, các anh sẽ trở thành cái cũ và sẽ bị loại bỏ. Xin lỗi vì đã bi kịch hóa chúng, nhưng đó là sự thật.

Thời gian của anh là hữu hạn nên đừng phí phạm nó bằng cách sống cuộc đời của bất kỳ ai khác. Đừng mắc kẹt trong những giáo điều và suy nghĩ của người khác. Đừng để những ý kiến ồn ào xung quanh đánh chìm tiếng nói bên trong anh. Điều quan trọng nhất là hãy dũng cảm đi theo trái tim và trực giác của anh. Chúng biết anh thực sự muốn gì. Mọi điều còn lại chỉ là thứ yếu mà thôi.

Trích Họ đã làm gì để thay đổi thế giới?

1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Wednesday 2016-10-12

class Câu chuyện

Mark Zuckerberg - Nhà sáng lập kiêm CEO của Facebook

Ngày nay, nếu có một doanh chủ nào có khả năng truyền cảm hứng cho hàng triệu người trẻ tuổi theo đuổi giấc mơ khởi nghiệp thì người đó chính là Mark Zuckerberg. Là người bỏ học giữa chừng và nổi tiếng trên thế giới với vai trò nhà sáng lập mạng xã hội Facebook, Mark Zuckerberg trở thành chủ đề cho bộ phim bom tấn của Hollywood, rồi xuất hiện trong chương trình 60 Minutes cũng như một chương trình khác của Oprah Winfrey và được bình chọn là Người đàn ông của năm trên tạp chí Time.

Mặc dù Zuckerberg và bạn của anh mới thành lập Facebook vào tháng Hai năm 2004 nhưng trang mạng xã hội này đã nhanh chóng thu hút hơn 750 triệu người tham gia và bỏ ra 700 triệu phút sử dụng mỗi tháng. Trong suốt mùa hè năm 2011, khi bắt đầu có tin đồn rằng Facebook đang có kế hoạch chào bán ra công chúng, một số người tin rằng công ty sẽ có giá trị khoảng từ 40 đến 100 triệu đô-la.

Tuy nhiên, khi Zuckerberg và những người đồng sáng lập Dustin Moskovitz, Chris Hughes và Eduardo Saverin cho ra mắt Facebook từ phòng trọ của anh ở Đại học Harvard, anh chưa bao giờ nghĩ rằng nó sẽ là một công việc kinh doanh. Thực tế, Zuckerberg còn tuyên bố rằng anh chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Thay vào đó, anh và các bạn thường đắm chìm vào những buổi trao đổi về việc con người có thể kiểm soát lượng thông tin khổng lồ trên thế giới trên Internet như thế nào.


Những buổi thảo luận sôi nổi đó đã giúp cho chàng thanh niên 19 tuổi Zuckerberg xây dựng một ứng dụng cho phép sáu nghìn sinh viên Harvard kết nối được với bạn bè và gia đình. Điều thú vị là anh ấy chỉ mất “một vài tuần” để lập trình ra nó.

Anh chia sẻ: “Thực sự, tôi dứt khoát không muốn xây dựng một công ty. Do đó, trong khi đa số mọi người muốn công bố ứng dụng tại các trường mà họ cho rằng sẽ có nhiều khả năng thành công nhất, tôi lại muốn công bố nó ở các trường mà tôi thấy sẽ có ít khả năng nhất. Đó là những trường đã có một số hình thức cộng đồng. Lý do tôi làm như vậy là vì tôi muốn biết rằng, vào lúc đó, liệu đây có phải là việc đáng để đầu tư nhiều thời gian như những dự án khác hay không.”

Câu trả lời rõ ràng là “có”, sự thật rõ ràng là vậy. Vào tháng Ba năm 2004, chỉ một tháng sau khi ứng dụng này ra mắt ở Đại học Harvard, Facebook được nhân rộng ra các trường Stanford, Columbia và Yale. Tháng Sáu, Zuckerberg và các bạn chuyển đến Palo Alto, California với hy vọng sẽ ở đây đến hết mùa hè rồi trở lại Harvard. Nhưng rồi sự hào hứng về việc xây dựng công ty ở Thung lũng Silicon đã giữ chân họ. Họ quyết định ở lại. Vào cuối năm thứ nhất, Facebook đã có gần một triệu người sử dụng. Sau khi có được 12,7 triệu đô-la vốn đầu tư từ Accel Partners vào tháng Năm năm 2005, Facebook đã mở rộng ra hơn 800 trường đại học.

Zuckerberg nhanh chóng tạo ra nhiều cải tiến vì anh ấy là một lập trình viên xuất sắc. Anh đã bắt đầu sử dụng máy tính và viết phần mềm khi còn học trung học. Ông Edward, cha của Zuckerberg, một bác sĩ nha khoa, đã dạy anh lập trình trên Atari BASIC vào những năm 1990. Sau đó, ông còn thuê một người phát triển phần mềm làm gia sư cho Zuckerberg. Anh tiến bộ rất nhanh chóng, đặc biệt là trong việc phát triển các công cụ truyền thông, trò chơi và cả chương trình nghe nhạc. Chương trình Synapse Media Player của Zuckerberg sử dụng trí thông minh nhân tạo để ghi nhớ thói quen nghe nhạc của người dùng và thu hút sự chú ý của Microsoft và AOL. Hai công ty không chỉ mua phần mềm này mà còn tuyển thẳng Zuckerberg vào làm việc tại công ty sau khi tốt nghiệp Học viện Phillips Exeter. Tuy nhiên, anh lại chọn Đại học Harvard.

Đây là một bước đi thông minh của Zuckerberg. Vào năm thứ hai ở Đại học Harvard, Zuckerberg viết mã lập trình cho một chương trình phần mềm có tên là CourseMatch, giúp sinh viên lựa chọn lớp học dựa trên những lựa chọn của các sinh viên khác. Ngoài ra, phần mềm này còn giúp sinh viên lập các nhóm học tập. Sau đó, anh tạo ra chương trình gọi là Facemash cho phép sinh viên có thể bầu chọn người có khuôn mặt đẹp nhất hoặc có thân hình hấp dẫn nhất từ các bức ảnh. Tuy trang này chỉ mới xuất hiện một tuần nhưng nó đã được đông đảo sinh viên yêu thích đến nỗi làm quá tải máy chủ của trường và buộc phải đóng lại. Sau sự kiện đó, Facebook ra đời. Và phần còn lại chính là những gì đã, đang và tiếp tục nhìn thấy trong tương lai.


Từ ý tưởng đến doanh nghiệp.

Từ những cuộc đối thoại giữa tôi và các bạn học, chúng tôi đưa ra ý tưởng về việc chúng tôi nghĩ thế giới sẽ đi về đâu và điều gì định hướng sự phát triển của Facebook đến bây giờ. Chúng tôi đưa ra đa phần là những quyết định mang tính kỹ thuật cũng như việc đưa những người thông minh về cùng làm việc. Những người thông minh nhất mà tôi từng biết là những người đã tham gia xây dựng Facebook và rất nhiều người trong số họ vẫn đang ở đây. Đó là những người từng dạy tôi ở trường, từng là bạn học của tôi.

Tôi nhận ra rằng xây dựng một công ty là cách tốt nhất để kêu gọi nhiều người cùng tập hợp lại để làm một điều thật vĩ đại. Nếu cái mà họ đang xây dựng là tốt, bạn có thể hợp tác và thưởng cho họ nếu sản phẩm hoạt động tốt. Tôi chỉ mất vài tuần để xây dựng phiên bản đầu tiên của Facebook. Việc đó diễn ra khá nhanh đối với một hệ thống có quy mô lớn như thế. Tôi thuê một máy chủ với giá 85 đô-la/tháng. Và từ đó, chúng tôi nhận được hàng triệu lượt xem mỗi ngày. Có thời điểm, có 10 đến 20% sinh viên Harvard đăng nhập cùng lúc. Tất cả mọi thứ chỉ trong tuần đầu tiên.

Sau đó, tôi có thêm nhiều người giỏi cùng tham gia. Cuối cùng, chúng tôi chuyển đến California. Ban đầu, chúng tôi không có ý định sẽ chuyển đến đó. Chúng tôi chỉ muốn đi tham quan trong mùa hè vì chúng tôi nghĩ rằng: “Tất cả những công ty công nghệ tuyệt vời đều đến từ Thung lũng Silicon. Chẳng phải sẽ rất tuyệt nếu có cả mùa hè ở đó và trải nghiệm những công ty đó sao.”

Chúng tôi dự định quay lại Đại học Harvard vào mùa thu. Tuy nhiên, Harvard có một chính sách rất tuyệt cho phép bạn có thể nghỉ học bao nhiêu lâu tùy thích. Vì thế, chúng tôi quyết định: “Được rồi, chúng ta sẽ nghỉ một học kỳ và tiếp tục xây dựng mọi thứ đã.” Có thêm nhiều người tham gia với chúng tôi. Tại thời điểm đó, chúng tôi chính thức hợp thành một công ty và nhận được vốn đầu tư từ Peter Thiel, nhà đầu tư đầu tiên của chúng tôi. Sau đó, mọi thứ cứ phát triển và chúng tôi có tới hơn một triệu người sử dụng trong năm đầu tiên chạy trang này.

Được một thời gian, chúng tôi quyết định rằng: “Được rồi, chúng ta sẽ bỏ học kỳ thứ hai của Harvard.” Sau đó, bạn biết đấy, mọi thứ lại tiếp tục phát triển và chúng tôi có gần năm triệu người dùng. Chúng tôi lại nghĩ: “Chúng ta bỏ nốt năm cuối đi.” Và sau đó thì: “Mình đoán là chúng mình sẽ không quay lại nữa đâu.” Nhưng tôi chưa bao giờ đưa ra một quyết định lớn theo kiểu: “Được rồi, mình sẽ bỏ học và bắt đầu thành lập công ty.” Việc đó xảy ra từ từ và theo từng giai đoạn. Chúng tôi luôn suy nghĩ cho bước kế tiếp.


Về những dự án khởi nghiệp trên Internet.

Một trong những điều tuyệt vời của Internet là những thị trường này rất hiệu quả. Với những loại hình kinh doanh truyền thống, bạn phải mất rất nhiều năm đầu tư trước khi biết được liệu việc mình đang làm có thành công hay không. Giờ đây, việc hoàn thành một cái gì đó chỉ trong một ngày cuối tuần hoặc trong hai tuần như phiên bản đầu tiên của Facebook là hoàn toàn khả thi.

Sau đó, bạn chỉ việc công bố và xem rằng liệu nó có thỏa mãn được thị trường hoặc có thể là thứ gì đó mà bất kỳ ai cũng có thể dùng hay không. Từ đó, bạn có thể có thông tin phản hồi ngay tại chỗ và điều chỉnh việc bạn đang làm một cách nhanh chóng.


Về văn hóa hacker của Facebook.

Tôi đã tìm hiểu những công ty trong Thung lũng Silicon và thật sự muốn tạo dựng một công ty công nghệ. Một số công ty tự gọi mình là công ty công nghệ nhưng thực sự không phải vậy. Chúng tôi luôn cố gắng có được những nhân viên và doanh nhân có hiểu biết về công nghệ trong quá trình điều hành công ty. Kể cả ở vị trí công việc không mang tính kỹ thuật cũng vậy. Một trong những nhân viên marketing của chúng tôi cũng hiểu biết về công nghệ.

Trong quá trình phát triển, chúng tôi nhận ra rằng chúng tôi không giống những công ty khác. Google là một công ty công nghệ mà tôi ngưỡng mộ. Họ có một nền văn hóa học thuật rất mạnh mẽ. Họ thực hiện rất nhiều nguyên cứu và có nhiều người mang học vị tiến sĩ. Điều khiến chúng tôi tự hào về bản thân là đã tạo ra tầm ảnh hưởng lớn, có văn hóa hacker và tạo cho mọi người cơ hội để phát triển – đó cũng là những điều mà chúng tôi đang hướng đến. Chúng tôi có hơn 300 triệu người sử dụng và xấp xỉ gần 300 kỹ sư. Facebook có tỷ lệ người dùng so với tỷ lệ kỹ sư cao hơn bất kỳ một công ty nào khác.

Một trong những điều mà chúng tôi cam kết là xây dựng được đội ngũ nhân viên nhỏ gọn hơn. Trong công việc, chúng tôi thường xuyên cải tiến mã lập trình. Chúng tôi khuyến khích mọi người tự tạo ra sản phẩm của riêng mình. Chúng tôi có một công ty công nghệ luôn sáng tạo và đột phá.

Mục tiêu của chúng tôi không phải là mãi giữ chân nhân viên. Có những công ty đào tạo nhân viên rất tốt. Rất nhiều sinh viên Harvard làm việc cho McKinsey. Nhiều người đến làm cho IBM vì đó là nơi tốt nhất để học về bán hàng. Rất nhiều người đến USC để học cách chơi bóng bầu dục. Mục tiêu của Facebook là trở thành một nơi tốt nhất để học cách tạo ra mọi thứ. Nếu bạn muốn học cách để tạo nên những sản phẩm tốt, có ý nghĩa thực tiễn và có ảnh hưởng lớn, tôi có thể nói rằng không có nơi nào khác giúp bạn làm điều đó tốt hơn Facebook.

Nếu các bạn muốn, các bạn có thể đến Facebook trong một, hai hay ba năm. Steve Chen, người sáng lập ra Youtube, cũng từng làm việc ở Facebook. Tôi không khuyến khích mọi người làm việc ở Facebook rồi ra đi. Nhưng tôi nghĩ rằng bạn sẽ học được những kỹ năng đáng giá. Chúng tôi không làm ra vẻ rằng chúng tôi đang xây dựng một công ty mà mọi kỹ sư công nghệ sẽ làm việc tại đó mãi mãi. Tôi chỉ muốn góp phần xây dựng một vài tổ chức thành những nơi có văn hóa hacker lớn mạnh về lâu dài.


Về việc tập trung và hành động thật nhanh.

Bạn chỉ nên tập trung vào một vài thứ mà bạn quan tâm và phải nhanh chóng hành động. Bạn cần phải từ bỏ một số thứ. Tôi nghĩ đó là một phần lớn trong công việc của một CEO. Bạn tuyển một nhóm để gây dựng nên mọi thứ và bạn đề ra phương hướng hoạt động. Điều quan trọng là cần xác định xem bạn sẽ đánh đổi điều gì để đạt được thành công.

Chúng tôi nghĩ rằng cuối cùng người ta sẽ đánh giá bạn qua những gì bạn xây dựng được chứ không phải qua vẻ bên ngoài. Tôi nghĩ sẽ có rất nhiều áp lực trong nội bộ các công ty khi mà mọi người muốn bắt đầu thật suôn sẻ. Nhưng điều quan trọng hơn là không ngừng cải thiện theo thời gian. Hãy liều lĩnh nhiều hơn nữa. Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể thành công lớn được.


Về việc chấp nhận rủi ro.

Rủi ro lớn nhất mà bạn phải đối mặt là không chấp nhận bất kỳ rủi ro nào. Ở một thế giới mà mọi thứ đều diễn ra nhanh chóng, bạn nên biết rằng nếu bạn không thay đổi bạn sẽ thua. Việc không liều lĩnh là việc rủi ro nhất bạn có thể làm. Bạn phải làm những điều táo bạo kể cả khi chúng không rõ ràng.

Hôm qua, chúng tôi đã đưa ra một thay đổi trên Facebook giúp bạn biết được các sự kiện mới nhất hoặc những cập nhật thú vị nhất. Bất kể điều gì chúng tôi làm, nếu nó thay đổi trang mạng, sự thay đổi đó sẽ thực sự gây tranh cãi trong cộng đồng người dùng, nhất là khi bạn đang cung cấp dịch vụ web mà mọi người không được can thiệp trực tiếp vào.

Giá trị sẽ không là gì cả nếu chúng không tạo ra tranh cãi. Chúng tôi muốn tiến lên nhanh chóng và chúng tôi sẵn sàng từ bỏ rất nhiều thứ để có thể làm điều đó.


Về việc chuyển đến Thung lũng Silicon.

Tôi nghĩ đó là một quyết định có ích cho tôi vì khi bắt đầu công việc tôi chỉ mới 19 tuổi. Có nhiều thứ mà tôi không biết và đến giờ vẫn thế. Thung lũng Silicon là một nơi tuyệt vời để gặp gỡ những kỹ sư tài năng. Ở đây đã có sẵn cơ sở hạ tầng để giúp các công ty từ khi mới bắt đầu, dù cho đó là một cộng đồng đầu tư hay cộng đồng luật hoặc là những lĩnh vực khác. Những điều kiện đó đã giúp tôi rất nhiều. Tuy nhiên, tôi nghĩ những điều kiện đó cũng có thể có hại nữa.


Vì sao anh lại quyết định giữ chức CEO?

Đây chỉ là ý kiến của tôi qua ngành công nghiệp công nghệ và lịch sử của nó: Tôi nghĩ rằng một công ty thành công thường được lãnh đạo bởi chính những người sáng lập ra nó. Những người này hiểu vì sao công ty được thành lập và có đủ sự tín nhiệm trong công ty để có thể đưa ra quyết định cần thiết. Thế giới thay đổi rất nhanh và việc điều hành công ty một cách hiệu quả, theo tôi, là một phần cực kỳ quan trọng. Một vài người chỉ cho tôi một số số liệu thú vị rằng trong số những công ty đại chúng, những công ty được điều hành bởi chính người sáng lập thành công hơn hẳn số còn lại.


Về việc có mục đích rõ ràng.

Chúng tôi có ý thức rất rõ về mục đích của công ty. Bạn biết đấy, chúng tôi không bắt đầu Facebook với mục đích xây dựng một trang mạng hoặc thành lập công ty. Chúng tôi bắt đầu nó vì chúng tôi muốn tạo một thế giới mở và liên kết hơn. Tạo dựng một trang mạng là một bước tiến đến với điều đó. Tôi nghĩ rằng nền tảng mà chúng tôi đang phát triển là thứ làm tôi hào hứng nhất. Chúng tôi có gần một triệu nhà phát triển đang xây dựng nhiều thứ, từ những sinh viên tập tành lập trình như tôi đã từng làm, đến những doanh nghiệp nhỏ và lớn có doanh thu hàng trăm triệu đô-la. Họ xây dựng những sản phẩm của riêng họ từ nền tảng của Facebook. Điều đó thật tuyệt vời.


Về việc mắc sai lầm.

Có rất nhiều thứ tôi muốn làm khác đi. Nhìn chung, tôi đã mắc rất nhiều sai lầm và đó đều là những sai lầm đáng giá. Chúng tôi đã trở nên tốt hơn khi mắc phải phần lớn những sai lầm đó, nhưng tôi cũng cho rằng chúng tôi đã làm rất tốt việc giữ vững những giá trị của công ty và trung thành với những dự định ban đầu của mình. Chúng tôi cũng đã có nhiều quyết định đúng đắn về kỹ thuật và sản phẩm trong suốt quá trình hoạt động cũng như có những quyết định mang tính văn hóa để đảm bảo những người tốt nhất sẽ đến làm việc tại đây và nhanh chóng tạo ra ảnh hưởng lớn. Tôi nghĩ rằng đây là những điều quan trọng nhất. Nếu bạn hiểu đúng những điều này thì bạn có quyền mắc sai lầm.

Thật ra, một trong những giá trị cốt lõi của Facebook đó là “Tiến nhanh”. Chúng tôi từng phát biểu điều này thành châm ngôn “Tiến nhanh và đột phá” với ý nghĩa: Nếu bạn không có đột phá nào tức là bạn chuyển động chưa đủ nhanh. Tôi nghĩ điều này về cơ bản là đúng. Điều tôi muốn nói ở đây là ngay lúc này, chúng tôi đang tối ưu hóa văn hóa của mình để biến công ty trở thành nơi mọi người có thể đến và tạo dựng mọi thứ một cách nhanh chóng.

Từ việc có công cụ hợp lý trong một môi trường phát triển phù hợp để tạo dựng mọi thứ nhanh chóng, cho đến những buổi tối viết mã thâu đêm hay việc tuyển những người tài năng có thể thúc đẩy sự phát triển, tất cả đều xoay quanh việc tiến nhanh. Tôi nghĩ rằng sẽ có một vài thứ trong đó cho các doanh nghiệp học hỏi và việc mắc lỗi là hoàn toàn bình thường.

Cuối cùng, mục tiêu xây dựng một thứ gì đó vẫn là xây dựng, chứ không phải phạm sai lầm. Để rút ra bất kỳ kết luận hợp lý nào, bạn luôn phải lỡ bước một vài lần trên cả quãng đường. Tôi nghĩ mọi việc rồi sẽ ổn nếu bạn học được nhiều điều từ chúng và biến chúng thành những hành trang hữu ích trên con đường đến nơi mà bạn muốn đến.

Trích Họ đã làm gì để thay đổi thế giới?

1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Tuesday 2016-10-11

class Câu chuyện

BẢN CHẤT

Để tôi kể bạn nghe.

"Tôi muốn anh ấy yêu con người thật của tôi"

Ôi câu nói cũ rích nhưng bạn có biết thế nào là con người thật không?

Con người thật - Bản chất

A, vậy tôi có thể tự nhiên ăn uống thoải mái, cười to, há hốc mồm, xuề xòa, , nói tục, sống như rừng rú, sống như bá chủ trái đất, ...... Khônggggggggggggg, đừng làm thế. Đó không phải bản chất, đó là tật xấu. Hãy nghĩ đi, người ta làm sao dám dẫn về nhà nếu mình như thế, có ai chịu được đâu.

Để tôi kể cho bạn nghe, một người chị cùng lớp với tôi nói rằng "Bản chất em biết là gì không? Như chị, chị thích để tóc thế này, quần áo sexy, và chị mặc thế, và khi ai đó yêu chị thì người ta thích cái cách chị sống, đó là bản chất"

Vậy ra trước giờ mình nhận định sai về bản chất rồi, à, mình thích như thế thì mình như thế, thể hiện mình là người như vậy, và ai yêu mình là yêu chính những gì của mình. 

Vậy nên thích màu đen thì cứ mặc đen, thích makeup thì cứ makeup, thích nam tính, gai góc thì cứ như thế. Là chính mình nhưng tự tin hơn, thoát khỏi vỏ bọc tự mình dựng nên.

1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Sunday 2016-10-09

class Câu chuyện

Trễ

Lại chuyện muôn thuở là trễ hay không trễ.

1. Trễ hẹn

Nếu đã cùng nhau thống nhất giờ giấc thì nên đến đúng giờ hoặc ít nhất tới trễ hãy thông báo. Cái cảm giác đợi một người nó dai dẳng, nhức nhối, từ bình tĩnh đến mất kiên nhẫn. Có nhiều người lí giải rằng bận rộn quá, có nhiều việc, thậm chí có lần tôi phải ngồi đợi hơn 1 tiếng đồng hồ và khi bạn ấy đến không hề nói một lời xin lỗi, chỉ liến thoắng nói liên tục việc bạn ấy mới tiễn bạn trai về, và suốt buổi "học nhóm" ấy tôi phải nghe về câu chuyện tình yêu.

Thật sự việc đến đúng giờ không khó, tôi thường đặt báo thức với mỗi cuộc hẹn, giờ tôi chuẩn bị, giờ tôi phải ra khỏi nhà để tránh trễ hẹn với người khác. Vì tôi tôn trọng đối phương, nhưng có lẽ tôi không gặp may trong việc nhận sự tôn trọng.

Và nếu trễ hẹn, thì hãy nhắn tin cáo lỗi và xin lỗi ngay khi vừa đến. Dù sao thì làm một người lịch sự vẫn tốt hơn đúng không?

2. Trễ deadline

Thường khi giao việc tôi hay đặt giới hạn thời gian trước deadline, dù vậy nhưng có nhiều người không hiểu được điều đó. Nếu bạn không thể giao đúng hẹn thì đừng hứa, đừng viện lí do là việc này cần sáng tạo nên tốn thời gian, tôi đã cho bạn tự đặ ra thời hạn và chính bạn là người vi phạm. 

Nhiều khi tốt bụng nhắc nhở, biết rằng việc sắp xong, tôi mới nói rằng hãy thong thả, ý tôi là hãy từ từ làm nhưng hãy giao đúng hạn. Chứ không hề có ý mai, mốt giao cũng được.

Đừng chơi chiêu với tôi và dùng tuổi tác, kinh nghiệm nói với tôi. Chúng ta không cùng ngành nhưng ít nhất hãy cùng nhau lịch sự.

3. Trễ trong câm nín

Đối tượng này thường giả vờ im thin thít rồi lặn mất tăm, mặc cho mình đã nhắn nhủ sớm, đã xem và đã không quan tâm.

Có lẽ việc giữ lời hứa với người khác thì quan trọng hơn với một người trông có vẻ dễ dãi như tôi.

Dù sao thì mọi chuyện do chính mình, tôi có thể mặc kệ và ra về, nói rõ với họ. Nhưng không, tôi chọn cách im lặng để mong họ tự giác và cuối cùng thì chính tôi là người thất vọng.

0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Saturday 2016-10-08

class

Tôi muốn nói: Cho đi

Hôm nay tôi đi phát ghế free, chỉ là một dự án cộng đồng mà tôi tham gia.Bạn biết gì không? Tôi đã gần như khóc nhưng may là nhịn được.Đó là lần đầu tiên tôi đưa tận tay chiếc ghế cho một bác và bác ấ...
0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Có những niềm vui bé nhỏ, chỉ của riêng ngày Hà Nội vào thu

Dear Hà Nội,

Lâu lắm rồi nhỉ, Hà Nội mới có những ngày ngọt ngào thế này, những ngày đang thật là mùa thu, sau đằng đẵng mùa đông lạnh giá cho đến cái thứ nắng hè nóng kinh hoàng. Tôi gọi mùa thu Hà Nội - là thời gian để yêu...

Thích nhất cảm giác ngủ dậy, mở mắt ra thấy trời mát mẻ vì cơn mưa đêm qua. Đài báo gió mùa thì đừng tin, chỉ là mưa một trận đã đời rồi hôm sau mát đi vài độ thôi. Nhưng như thế cũng là quá đủ để người ta thấy vui rồi. Ra phố ai cũng hớn hở cười nói, mặt giãn ra vài centimet vì không phải chống chọi với nắng nóng mùa hè nữa. Đi trên đường, tự nhiên cảm thấy vui vui vì trời hôm nay đẹp quá, thời tiết dễ chịu quá, cây xanh rì và những xe đạp chở đầy ắp hoa tươi sao mà xinh xắn thế. Hà Nội mùa thu cứ nhẹ nhàng thế này, thì chỉ cần bước xuống phố, bao mệt mỏi cũng vơi đi nhiều lắm rồi.

Hà Nội ơi,

Mùa thu Hà Nội là cái mùa dễ gây thương nhớ nhất, dễ khiến người ta quyến luyến, bâng khuâng nhất. Ai ở Hà Nội thì không nói, cứ đến tầm này là lại đếm ngược chờ ngày đài báo tin gió mùa về. Cả một mùa hè oi nóng, chỉ mong đến những ngày mùa thu để thả mình tận hưởng một Hà Nội thanh bình, xinh xắn. Những người vãng lai, ghé thăm Hà Nội dăm lần vào mùa thu, vẫn thường ngẩn ngơ thương nhớ cái không khí dễ chịu của những ngày mát mẻ, thơm mùi nắng. Kể lại chuyện này thấy vui vui. Có bạn ở xa mới ra thăm Hà Nội, cũng đợt tháng 9, tháng 10 này này - kể lại giọng tiếc nuối lắm: “Giá như anh book vé ở lại thêm, Hà Nội mùa thu dễ chịu quá”. Hỏi nhớ gì, cứ ấm ớ chẳng trả lời được cái gì rõ ràng. Cũng là cafe vỉa hè, cũng là những bát phở sáng sớm, cũng những buổi lượn lờ khắp phố cổ, Phan Đình Phùng… nhưng là mùa thu, nên tâm thế kiểu gì cũng khác hẳn, và Hà Nội cũng đáng yêu theo một cách riêng.

Hà Nội mùa thu cứ thế, chẳng có gì nhiều nhưng mọi thứ lại là quá đủ để nỗi nhớ dai dẳng cho đến tận một năm sau. Chẳng ai nỡ rời xa Hà Nội khi tiết thu về, và cũng chẳng ai đang ở nơi xa xôi lại không tìm đường quay về với Hà Nội, để lại một lần được hít hà cái không khí trời thu cho căng đầy lồng ngực, để chắc rằng mình không bỏ lỡ những ngày thu tuyệt đẹp giữa thành phố này.

Buổi sáng mùa thu Hà Nội giống như một ly trà thơm, bạn cứ ngồi ngắm mãi, hít hà thật cẩn thận, rồi nhấm nháp từng tí một để vị trà tan trên đầu lưỡi, mùi thơm thảo mộc của trà bay bổng lơ lửng trong khoang miệng. Thưởng trà xong rồi sẽ thấy mình nhẹ tênh, tâm can trong vắt và trái tim thì đầy ắp những niềm vui bé xíu đang nở hoa.

Những buổi sáng mùa thu, Hà Nội im lìm trong màu bàng bạc vì mặt trời chưa ló hết. Đường phố vắng teo, thỉnh thoảng có một chiếc xe máy chở hàng ra chợ sớm chạy vụt qua, như tiếng một tờ giấy bị xé. Lúc này, bạn phải tranh thủ vác xe ra đường, lượn qua những con phố cổ, đường xá khu trung tâm, rồi tiện đường thì phóng lên hồ Tây một chút nhé. Hà Nội lúc này mới thật là Hà Nội, mùa thu lúc này mới thật là mùa thu. Đường rất vắng, trời sớm se lạnh vì sương đêm vẫn còn, nắng chưa lên hẳn và không khí thoang thoảng mùi thơm từ những vỏ cây còn ướt sương, thỉnh thoảng sẽ thấy cái mùi thơm lừng lẫy từ nồi nước dùng ninh xương của bà bán quà sáng ven đường. Những thứ rất nhỏ, những cảm xúc rất nhẹ nhàng, nhưng sao mà làm mình thấy vui thế, thấy mình đang trải qua những ngày xinh đẹp đến thế.

Mùa thu là mùa để ngồi cafe vỉa hè, chắc chắn là như thế.

Chúng mình đã phải trốn trong phòng điều hoà cả mùa hè, hay ủ ấm mình khỏi cái rét cắt da của mùa đông. Chỉ còn mùa thu để thoải mái ngồi cafe vỉa hè, ngắm nghía phố xá mà chẳng phải qua lớp cửa kính nào, để hít hà mùi gió thu thơm như một bông hoa nhỏ, và ngắm nắng rơi xuống từ những kẽ lá trên cao.

Hà Nội không thiếu những quán cafe vỉa hè trứ danh, đã đi vào “huyền thoại”. Đó là những quán cafe cũ kỹ, với chỗ ngồi là vài ba tấm thảm trải dưới gốc bàng. Chỗ tựa lưng đơn giản là bờ tường đã tróc, với mùi vôi thi thoảng lại xộc lên. Nâu đá, đen đá, cafe trứng hay chanh muối, mơ ngọt? Thêm một đĩa hướng dương nữa là có thể ngồi cả sáng, cả chiều cũng chẳng ai thấy làm phiền lòng.

Đôi ba câu chuyện phiếm, hay vùi mình vào một quyển sách, nghịch ngợm điện thoại trên tay, thỉnh thoảng ngẩng mặt lên nói với nhau dăm ba câu tầm phào, vu vơ, rồi mỉm cười ngắm phố xá lướt qua trước mặt. Bình yên là thế này, là những giây phút mình trải qua như thế, là những cảm xúc đơn giản nhưng đáng yêu như thế.

Một niềm vui nho nhỏ của mùa thu năm nay, là Hà Nội có thêm phố đi bộ.

Cứ mỗi cuối tuần, những khu phố chính quanh hồ Gươm được quây lại, xe cộ dạt hết ra ngoài, để riêng cả một khu rộng thênh thang - chỉ dành cho người đi bộ. Bình thường quen mắt, ai cũng nhớ đến hồ Gươm với hình ảnh những hàng xe chạy ào ào. Bây giờ lại là câu chuyện khác, những con đường quanh hồ rộng thênh thang, tuyệt nhiên không một bóng xe.

Chao ôi là nhiều hoạt động, nhiều niềm vui nảy lên từ khu phố đi bộ này. Chỉ là phố đi bộ thôi mà người ta nghĩ ra bao nhiêu thứ để tận hưởng. Quanh hồ Gươm là một thiên đường cho đủ các nhóm người. Những nhóm gia đình rủ nhau đi tản bộ, lũ trẻ con sung sướng chạy mãi không phải “tốp” lại vì sợ xe; những đám người trẻ lãng đãng mơ mộng, đi bộ một lúc lại ngồi thừ xuống đường, nằm ra cũng được - rồi cứ thế ngắm trời, ngắm đất, nói chuyện phiếm trên trời dưới biển. Còn lũ mê thể thao lại càng thích hơn, tự dưng có cả một khu phố để chơi patin, chơi skate board, scooter phóng thả phanh.

Chưa kể đến các bạn mê nhạc nhẽo, hát hay, chơi đàn giỏi lại mang đàn ra giữa phố, hứng chí chơi vài bản nhạc tân thời theo phong cách “chất nghệ”, thế là khắp khu phố chẳng chỗ nào thiếu đi tiếng đàn hát, tiếng hân hoan giữa một không gian quá sức thảnh thơi và vui thú.

Nhiều người cứ có thói quen ra đường là tót lên taxi, tót lên ô tô để tránh nắng, tránh nóng, tránh khói bụi. Nhưng mà mùa thu rồi, chẳng lẽ cứ tự nhốt mình trong những hộp diêm mát lạnh di động ấy, và bỏ lỡ những ngày đẹp trời đến nhường này hay sao?

Cũng là chiều bản thân, nhưng thử chiều theo một cách khác nào. Thay vì chiều cho bản thân lười biếng, hãy chiều bản thân để ngắm nhìn vẻ đẹp và hít hà không khí mùa thu xem sao. Ai đi gần thì lấy xe đạp, đi xa thì xe máy thôi. Đường phố bây giờ quang đãng, mát mẻ lắm rồi, phóng trên đường bon bon chẳng sợ mồ hôi tứa ra như tắm nữa. Hai bên đường cây xanh rợp bóng rồi, trời thì trong veo, xanh ngắt mà nắng cũng chẳng quá chói chang. Cứ thế vừa đi, vừa toét miệng cười, lòng phơi phới vì mùa thu đang ở khắp xung quanh mình đây rồi. Mùa thu ở những cành lá rung rinh hai bên vệ đường, cho đến những tia nắng vàng dịu, hay dù vô hình như rõ là mùi thơm trong trẻo của gió mùa thu nữa. Bớt chiều bản thân mình một chút, lại hoá ra tặng chính mình những cảm xúc xinh xắn như thế này đây.

Mùa thu là mùa của những thứ ăn chơi, nhẹ nhàng đúng kiểu người Bắc Việt. Cốm tất nhiên phải nhắc đến như một thứ bất di bất dịch rồi. Dù bây giờ cốm được bán cả năm, nhưng người ta chỉ mong ngóng mùa cốm thu, để được nhấm nháp những những hạt cốm đã hít hà, đã thu trọn mùi thơm của những đồng lúa non, ăn vào thấy bùi ngậy, dẻo thơm mùi cốm mới. Đó mới là những hạt cốm xứng đáng cho ai kiên nhẫn chờ đợi, mới đúng là những hạt cốm mà người ta thương nhớ mỗi khi Hà Nội vào thu.

Sang tháng 10, mùa thu lại có thêm đặc sản sấu chín. Cứ chịu khó đi bộ qua mấy khu phố cổ, mấy toà nhà văn phòng là biết ngay mùa sấu đã về hay chưa. Những bà cô bán hoa quả dầm bao giờ cũng bày sấu chín ở vị trí dễ nhìn nhất. Sấu chín chính là “ngôi sao” của tháng 10, là món đinh mà lũ con gái mê tít mỗi khi trời vào thu. Có một lời khuyên nhỏ thế này, đừng mua sấu dầm sẵn. Sấu chín ngon nhất là sau khi gọt vỏ, tỉa mỏng, sẽ chấm ngay với muối ớt - ăn luôn.

Sấu lúc này vẫn còn tươi, ăn vẫn dai, giòn, vẫn thấy vị ngọt nơi đầu lưỡi. Đấy, đúng là thức quà dễ khiến người ta nhớ mong. Nãy giờ chỉ viết ra thôi cũng thấy ứa nước miếng, nói gì đến lúc thấy những quả sấu vàng rộm xếp chồng lên nhau trên mẹt của một cô bán hàng rong, làm sao kìm lòng lại để không gọi giật người ta lại, mua một túi đầy, ăn đến lúc nào rộp cả lưỡi vì chua, vì cay mới thôi.

Mùa thu Hà Nội thật ra rất ngắn ngủi, chỉ trong vòng có 2 tháng thôi. Thế nhưng hoá ra, lại là 2 tháng đầy ắp những niềm vui nho nhỏ. 2 tháng để thấy là, hoá ra Hà Nội có thay đổi thế nào, có hiện đại ra sao, thì vẫn cứ là một Hà Nội thanh bình đến nhường này khi vào thu. 2 tháng để mình biết là: “À, hoá ra những điều đơn giản thế này, lại làm trái tim mình thấy vui tươi đến thế”. Rồi học cách sống chậm lại, nhìn mọi thứ với con mắt hiền hoà hơn, suy nghĩ những điều xinh đẹp, xanh tươi hơn, thay vì cứ chỉ lo lắng, toan tính nọ kia.

Chẳng cần gì to tát đâu, điều khiến người ta yêu mùa thu là vậy đấy. Giống như việc mình cứ nghĩ đến những thứ xa hoa, những gì lộng lẫy, mà hoá ra điều khiến mình mỉm cười yên lành, lại là những thứ rất nhỏ như một vạt nắng thu.

Theo Kênh14

0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Bộ sưu tập

www.000webhost.com