Mẹo: Ấn hotkey ← và → hoặc Z và X để xem nhanh hơn

Friday 2016-10-07

class Câu chuyện

Nợ cậu một lời xin lỗi

Tuổi trẻ là khoảng thời gian đẹp nhất của đời người, bởi đó là độ tuổi mà đam mê, nhiệt huyết trong con người ta bùng cháy lên mạnh mẽ nhất. Đoạn thời gian ấy gắn liền với biết bao buồn vui, yêu ghét, với nước mắt và cả những nụ cười. Tuy rằng, có những lúc bồng bột đã khiến ta tạo nên nhiều tiếc nuối nhưng chỉ khi thật sự vượt qua được nó, ta mới có thể trưởng thành.

An và Trúc là hai người bạn rất thân nhau, mặc dù thoạt nhìn thì cả hai chẳng có điểm chung nào cả. Trúc là con một gia đình giàu có, tính tình ngay thẳng, dễ dàng nóng giận. An thì ngược lại, cô sinh ra trong một gia đình nghèo, ba mất sớm, chỉ còn mẹ nhặt ve chai để mưu sinh. Khác hẳn Trúc, cô hiền lành, hòa nhã và cũng vì vậy mà cô luôn được mọi người yêu quý.

Hai người họ quen nhau từ năm Tiểu học, trong một tình huống rất đáng “để đời”. Đó là cái lần mà cả lớp đang cuống quít vì “đại tiểu thư” Trúc nổi danh kiêu căng và khó chịu làm mất cây bút máy đắt tiền. Trong lúc Trúc tức giận và lớn tiếng bởi cô cho rằng đã có người ăn cắp bút của mình, cô bạn An vốn bản tính hiền lành đã nhặt một cây bút bị lăn vào chân tường, mỉm cười và đưa nó đến trước mặt Trúc, dịu dàng cất giọng: “Đây có phải là của bạn không?”.

Sau lần đó, cả hai trò chuyện với nhau nhiều hơn và dần trở nên thân thiết. Trúc quý An vì trước giờ cô không có bạn, còn với An thì cô cảm nhận được bản tính của cô bạn thẳn thắn này cũng chẳng xấu như các bạn đã từng bàn. Thỉnh thoảng, An lại đến nhà Trúc chơi, xem cô nàng khoe những món đồ đắt giá và ngược lại, Trúc cũng đến nhà An, cùng ăn bữa cơm đạm bạc với bạn.

Cứ như thế, một năm rồi lại một năm, cả hai cũng trở thành học sinh cấp ba, Trúc và An cũng trở thành hai cô thiếu nữ xinh đẹp. Trúc đẹp theo vẻ sắc sảo và thời thượng, kiêu hãnh như một đóa hồng có gai, còn An thì dịu dàng, đằm thắm như đóa sen sạch sẽ giữa ao đầm.

Hai người bạn tốt đã cùng nhau phấn đấu để thi vào một ngôi trường trọng điểm của tỉnh, nhưng khi chia lớp thì ngoài ý muốn, Trúc được phân vào lớp 10A, còn An lại có tên trong danh sách lớp 10B. Về nhà, Trúc buồn lắm, cô nằng nặc đòi mẹ mình xin chuyển qua lớp 10B để học cùng với bạn. Vốn hay chiều con, mẹ Trúc cũng chiều theo ý cô làm đơn gửi lên nhà trường.

Cứ thế, cô tiểu thư kiêu hãnh mang cặp sách bước vào lớp 10B, với chiếc áo dài trắng còn thơm mùi vải mới. Vốn chăm tập thể thao nên dáng người Trúc rất đẹp, lại thêm làn da trắng nõn và gương mặt ưa nhìn, cô nhanh chóng trở thành tâm điểm thu hút sự chú ý của mọi người. Còn An, cô vẫn đến lớp với nụ cười tươi thân thiện trong tà áo đã xỉn màu …

Cũng như các bạn cùng trang lứa, bước vào lứa tuổi mơ mộng, Trúc bắt đầu biết yêu. Cô “để ý” anh chàng lớp trưởng học rất cừ khôi, chơi thể thao giỏi và luôn nở nụ cười ấm áp với mọi người. Cô bắt đầu kết bạn với những học sinh hiếu động trong lớp, tham gia vào nhiều trò quậy phá hơn, đơn giản chỉ vì muốn gây chú ý với anh bạn điển trai cùng lớp.

Nhưng những điều ấy dường như càng khiến cậu bạn thêm khó chịu, bởi cậu ấy vốn không thích những cô gái kiêu kì luôn xem mình làm trung tâm. Cậu ấy cáu gắt với Trúc nhiều hơn, thậm chí cậu ấy có thể hòa nhã với mọi người trừ Trúc. Điều đó khiến cô cảm thấy vô cùng xấu hổ với đám bạn hay gây náo động của mình. Hơn hết là cô cảm thấy rất buồn. Con tim cô nhói đau, bởi những rung động đầu đời không hề được đáp lại.


Và một hôm, trong khi Trúc lén ngắm nhìn cậu, cô nhận ra ánh mắt cậu bạn thường nhìn về cô gái với làn da nâu mặn mà, luôn chăm chú vào sách vở. Cô “tình địch” kia không phải là ai khác, mà chính là An – người bạn thân nhất của cô.

Kể từ hôm ấy, Trúc bắt đầu khó chịu với An. Cô không còn chia sẻ mọi chuyện với An như trước nữa. Khi An bị điểm kém vì tối hôm qua thức khuya giúp mẹ, cô nở nụ cười lạnh lùng. Khi An té ngã bởi cô vội về nhà đi làm thêm, Trúc dững dưng đứng nhìn mà không hề đến đỡ. Cô càng thêm tức tối bởi khi cô bỏ mặc An, An không hề một mình. Tất cả mọi người đều an ủi An, trong đó có cả người cô thích.

Rồi đến dịp trường trao học bổng. Chỉ có một suất, dành cho học sinh ưu tú nhất của lớp. Ngay khi Trúc vững tin là mình sẽ đạt được, bởi thành tích học tập của cô vốn rất nổi bật thì cả lớp chọn An. Một bạn nào đó còn cố ý nói bâng quơ khi thấy Trúc:

- Không thiếu tiền thì tranh học bổng với người ta làm chi? Mà giành thì đã sao, cũng có tranh lại đâu! Cả cái lớp này người ta chỉ ưa An thôi, chẳng ai ưa loại người kiêu căng như bạn đâu.

Mấy người đi cùng cô bạn đó cũng cười lớn, rồi bỏ đi, không để ý bàn tay mềm mại của Trúc đã co lại, tạo thành một nắm đấm.
Chưa bao giờ Trúc ghét An như thế. Thế nên, hành vi của cô càng lúc càng quyết liệt hơn. Cô nói xấu An. Cô bịa ra những câu chuyện chưa từng xảy ra để bôi nhọ bạn. Cô dùng thái độ miệt thị khi nhắc đến nghề nghiệp của mẹ An. Quá quắt nhất, cô còn bảo An từng ăn cắp…

Những chuyện ấy lan ra khắp lớp. Lúc đầu, các bạn trong lớp cũng không tin, nhưng dần dần một số người trong họ cũng cho rằng điều ấy là đúng, bởi có quá nhiều sự trùng hợp. Nhà An thật sự rất khó khăn, mẹ An cũng thật sự làm nghề nhặt rác. Hơn nữa, một số người còn cho rằng Trúc và An từng vô cùng thân thiết với nhau, nên những chuyện mà An giấu giếm Trúc cũng rất rõ ràng. Và còn một lí do quan trọng nhất mà họ không thừa nhận, họ đã tin lời Trúc là vì chính họ cũng ghen tị với An. Họ ghen tỵ với cô gái luôn luôn tươi cười, dù gia đình nghèo khó nhưng vẫn được bạn bè và thầy cô yêu mến…

Thái độ của mọi người đối với An cũng dần khác đi. Tuy không ai nói thẳng với cô, nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đã khiến An cảm thấy tủi hổ. Cô buồn không phải mặc cảm về nghề nghiệp của mẹ. Cô chỉ buồn vì các bạn đã học cùng lớp với mình rất lâu mà lại không hề hiểu mình. Và điều khiến An thất vọng nhất chính là người bạn thân nhất của cô lại quay lưng.

Nhiều chuyện như thế xảy ra khiến thành tích học tập của An tuột dốc hẳn. Từ một học sinh ưu tú luôn nằm trong hạng 3, vị trí của cô đã xuống đến hạng 8. Lần đầu tiên, Trúc đạt được thành tích cao nhất, nhưng cô không hề vui, bởi cô thấy đôi mắt sưng húp của An. Cô muốn mở miệng nói tiếng xin lỗi, nhưng bản tính kiêu căng trong người cô không cho phép cô làm thế…


Chiều hôm đó, Minh – cậu lớp trưởng đẹp trai hẹn gặp riêng Trúc. Cô vui vẻ diện bộ đầm đẹp nhất đến quán cà phê, nhưng tất cả những gì dành cho cô là những lời trách mắng:

- Bạn sinh ra đã là con trong một gia đình giàu có, làm sao mà bạn hiểu được những gì mà An từng trải qua? Bạn có biết cô ấy vừa đi học, vừa phải làm thêm rất vất vả, bởi vì ba cô ấy đang bị bệnh phải nằm liệt giường. Bạn có biết ngay khi được chọn nhận học bổng, cô ấy còn định nói với thầy chủ nhiệm nhường lại cho bạn vì cô ấy nói cậu xứng đáng hơn. Cô ấy luôn coi bạn là người bạn tốt nhất của mình, còn bạn thì lại đi bêu xấu cô ấy. Tôi rất ân hận vì trước đây đã coi xem bạn là bạn bè.

Nước mắt lăn dài trên gương mặt Trúc. Cô cầm ly cà phê sữa trên bàn, tạt vào mặt Minh:

- Phải rồi, An của cậu là tốt nhất, còn tôi là người xấu xa được chưa? Tại sao những thứ tôi muốn đều thuộc về cậu ta, để cậu ta có cơ hội mà ra vẻ đạo đức giả đòi nhường lại cho tôi cớ chứ.

Về đến nhà, Trúc chẳng buồn ăn cơm. Mẹ và ba cô lại vắng nhà. Cô trở về phòng của mình, vùi đầu vào gối khóc nức nở. Mọi người đều nói gia đình An khó khăn và luôn thông cảm cho bạn ấy về điều đó, còn cô thì sao? Nhà cô đúng là không thiếu tiền, nhưng nhà cô không hề có tình thân ấm áp. Ba và mẹ cô bề ngoài là một cặp vợ chồng hạnh phúc, thực tế mỗi người họ đều tự đi tìm hạnh phúc riêng. Thứ họ cho cô, chỉ có tiền và tiền. Họ không từ chối bất cứ yêu cầu nào của cô, chỉ cần mỗi học kì, cô đưa ra được cho họ một bảng điểm khiến họ thỏa mãn.

Còn về học bổng, không một ai biết rằng cô đã phấn đấu để có được nó đến nhường nào. Vì nó, cô đã mất ngủ nhiều đêm chỉ cắm đầu vào sách vở. Sinh nhật An sắp tới, cô định sẽ dùng số tiền đó và khoảng tiền tiêu vặt mà cô để dành để tặng cho ba An, để giúp ba cô ấy trị bệnh.

Thế nên họ trao cho An, cô không giận. Cô chỉ giận vì cái câu nói bâng quơ: “Không thiếu tiền thì tranh học bổng với người ta làm chi?”. Đó là học bổng dành cho học sinh ưu tú cơ mà. Cho dù cô không định giúp An thì với những gì cô phấn đấu, chẳng lẽ cô không có tư cách để có được nó ư? Tại sao mọi người luôn không công bằng như vậy? Tại sao những nổ lực của An luôn được mọi người thừa nhận, còn cô thì lại không? Sinh ra trong một gia đình giàu có là cái tội ư?

Trúc thức suốt đêm hôm ấy. Thế nên hôm sau, cô bị ốm nặng, không thể đến trường. Một lá đơn xin phép được bác tài xế đưa đến lớp 10B thay cho sự hiện diện của Trúc.

Trong khi ngồi học, An cảm thấy rất lo. Sức khỏe của Trúc rất tốt, không dễ sinh bệnh. Hơn nữa nhìn mặt Minh hôm nay cũng là lạ, dường như là chột dạ. Ngay giờ ra chơi, cô đã kéo cậu ra lang can trong cái nhìn ngạc nhiên của cả lớp:

- Bạn có nói gì với Trúc phải không?

Minh ấp a ấp úng, hồi lâu mới kể lại những gì mình đã nói. An tức giận, hét lớn với cậu:

- Bạn không biết gì về Trúc thì thôi, tại sao lại nói bạn ấy như vậy? Mà bỏ đi, bạn cũng chẳng biết đâu.

Chưa bao giờ thấy cô bạn hiền lành nổi nóng nên cậu tròn mắt vì ngạc nhiên. Hồi lâu sau, Minh mới vặn hỏi:

- Bạn kể cho tôi nghe, được chứ?

An thở dài, rồi chợt nghiêm túc hẳn nói với cậu:

- Bạn phải hứa là không được kể cho bất kì ai nghe mới được nha.

Rồi An bắt đầu kể cho Minh nghe những chuyện mà cô biết, về gia đình Trúc, về học bổng và cả những gì cô nhận xét nữa. Sau khi nghe xong, cậu bạn lắc đầu chán nản:

- Thật không ngờ Trúc kiêu ngạo vậy mà cũng có quá khứ thật “thương tâm”. 

Để hôm nào bạn ấy đi học lại, tôi phải xin lỗi mới được.

An nháy mắt:

- Có lòng thì tan học đi luôn. Tôi đi thăm bệnh, ông đi xin lỗi.

Thế là cả hai cùng đến nhà cô bạn. Ngay khi bước vào phòng Trúc, An nhìn thấy bạn với vẻ mặt mệt mỏi nằm trên giường. Trong cái nhìn ngạc nhiên của Trúc, An đặt túi hoa quả xuống:

- Mau hết bệnh nha người đẹp.

Trúc nhìn túi hoa quả, giọng nghẹn ngào:

- Không phải là bạn giận tôi rồi hả?

An nở nụ cười tươi như hoa:

- Giận, mà hết rồi.

Rồi cô xoay đầu, vẫy vẫy tay. Minh từ ngoài cửa phòng đỏ mặt bước vào. Cậu gãi gãi đầu, rồi đứng nghiêm, nhìn thằng vào mắt Trúc và nói:

- Tôi xin lỗi bạn vì chuyện hôm bữa. Nếu hổng phải An kể, tôi không biết bạn có nhiều chuyện buồn đến thế.

Khi Trúc tròn mắt kinh ngạc, cậu bạn nhanh nhảu thuật lại những gì mà An kể. An bắt đầu rón rén lui ra khỏi phòng, thì bị Trúc nhìn chăm chăm:

- Tại sao bạn biết luôn cả vụ học bổng nữa hả? Lúc đó tôi giận bạn rồi mà, đâu có kể cho bạn nghe đâu?

Thì ra, An đã vô tình nhặt được cuốn nhật kí của Trúc. Qua những dòng tâm sự của cô bạn, cô đã hiểu và thông cảm cho những gì mà bạn mình đã làm. Mọi hiểu lầm đã được hóa giải. Những ghen tỵ nhỏ nhen cũng đã bay đi mất, để lại khoảng trống cho những chân thành mang đến niềm vui.


Cuối năm học đó, cả ba người đều đạt thứ hạng cao. Trúc đứng nhất, Minh đứng nhì, An đứng thứ ba. Cũng phải nói thêm là sau khi giảng hòa, cả ba đã trở thành một nhóm bạn thân thiết. Thỉnh thoảng, An lại trêu đùa bạn thân, nhắc lại chuyện cô nàng “say nắng” Minh, Trúc chỉ biết thở dài cảm thán:

“Trước đây chắc tôi đau mắt đỏ mới nhìn ra cậu ta là soái ca”.  Thế rồi, cả hai cùng cười to, mặc cho một anh chàng đẹp trai ngồi cạnh với vẻ mặt đen sì. Vâng, anh chàng đó chắc chắn là Minh rồi chứ còn ai!

Còn một niềm vui khác đã đến với An, đó là ba cônhờ nhận được sự hỗ trợ của một chương trình dành cho gia đình có hoàn cảnh khó khăn, cộng thêm số tiền mà Trúc dành dụm đã bình phục trở lại. Từ đó, gia đình cô cũng bớt vất vả phần nào.

Hôm tổng kết, sau khi đã hoàn thành buổi lễ, ba người cùng nhau ra về. Chỉ có điều, Minh vì ga lăng nhường cho mấy bạn nữ lấy xe trước nên cậu vẫn còn loay hoay trong bãi đậu. Tay vịn chiếc xe đạp dựng trước cổng trường, An nhìn Trúc lắc đầu ngán ngẩm:

- An còn nợ Trúc kha khá nhỉ? Ráng chờ khi An có việc làm đi, An sẽ trả cho.
Rồi cô bạn không quên nháy mắt tinh nghịch:

- Đừng tính lãi là được.

Trúc lắc đầu, rồi nở nụ cười thật tươi:

- Không đâu, thật ra, người thiếu nợ là Trúc.

An ngơ ngác không tài nào hiểu nổi. Trúc có nợ gì cô đâu chứ!

- Xin lỗi. Xin lỗi vì tất cả những gì mà mình đã gây ra cho An và cả tình bạn của chúng ta nữa.

An lắc đầu cười:

- Trúc nghĩ nhiều, An quên lâu rồi.

Trúc nhìn bạn mình nói một cách nghiêm túc:

- An quên nhưng Trúc chưa quên. Thay vì để mắc nợ hoài, chẳng bằng để Trúc nói lời xin lỗi cho lòng mình nhẹ nhõm.

Cả hai đều nhoẻn miệng cười tươi. Tình bạn phải trải qua thử thách mới bền vững được. Ngay lúc đó, Minh cũng vội vả dắt chiếc xe của mình đến cạnh hai người.

Những cánh hoa phượng đỏ thắm rơi trên sân trường vắng lặng báo hiệu cho một mùa hè đã đến. An, Trúc, Minh tay dắt xe đạp, mắt ngẩn ngơ nhìn cánh cổng trường dần khép lại. Tạm biệt ngôi trường thân yêu, năm sau gặp lại nhé.

Quyển sách ghi lại những kí ức thời học sinh trong trái tim họ tạm gấp lại, để khi mở ra, họ lại có thêm những tình bạn mới. Thời gian, không thể quay trở lại, cũng sẽ không dừng lại cho ta những khoảng để hối hận về việc đã qua. Thế nên, hãy trân trọng tình bạn của mình, để đến lúc trưởng thành, ta có một cái gì để nhớ, bạn nhé!

Nguyễn Bảo Ngân - Cộng đồng tác giả trẻ

1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Phải làm gì để sống dễ chịu hơn?

Trong quá trình ngồi suy nghĩ về cách thức phát triển việc truyền bá văn hoá Hàn Quốc tại Việt Nam, mình có hỏi rằng nếu có một lớp dạy tiếng Hàn cho người đi làm hay các cô dâu người Việt, dạy nấu ăn, dạy lễ nghĩa cho người ta thì sao nhỉ? Nếu biết làm cơm, biết cúi đầu chào, biết phép tắc cơ bản thì có phải là đời sống vợ chồng đã dễ chịu hơn rất nhiều ở xứ người không?

Nhưng có lẽ không phải ai cũng có thời gian để đi học những điều như vậy. Thời gian và tiền lực lúc đó còn phải làm những việc khác nữa.

Mình vẫn nhớ khi không biết nhiều, không sõi tiếng – mình luôn chủ động nói câu “Xin chào, cháu là người ngoại quốc. Hiện nay cháu chưa giỏi tiếng Hàn nên có gì hãy giúp đỡ cháu với ạ”, với sự chủ động đó mình thấy người ta cũng thông cảm nhanh hơn, thoải mái nhanh hơn và không đánh giá hay ghét bỏ mình. Khi bạn không thể làm việc gì đó, bạn không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc tự cố gắng học hỏi và nhờ vào sự giúp đỡ của người khác, đặc biệt là ở trong môi trường xa nhà như vậy. Lúc đó dĩ nhiên cũng chẳng có ai chỉ cho mình phải làm gì, nói thế nào, đối đáp ra sao. Mình chỉ có thể học từ những người xung quanh, và hỏi khi mình không biết. Mình đã từng ở nhà với người Hàn, phần việc của mình mỗi ngày là nấu cơm và mình chẳng bao giờ làm tốt nó, khi đó đến nấu canh kimchi mình còn không biết, mình cứ làm đồ Việt và không phải lúc nào người ta cũng ăn được. Cuối cùng thì mình nói thật là mình không biết làm đồ Hàn, hãy chỉ cho mình cách làm đúng để có thể ăn uống cùng một nhà vui vẻ được. Bạn có thể rất giỏi một việc gì đó khi bạn ở nhà, nhưng đi xa thì bạn lại chẳng biết gì cả.

“All you have to do is ask” – Tất cả những gì bạn phải làm đó là hỏi. Hỏi khi bạn không biết, khi bạn cần giúp đỡ, khi bạn muốn một điều gì đó. Đừng bao giờ cho rằng mọi người sẽ nghiễm nhiên đồng cảm hay muốn giúp đỡ bạn. Đừng đánh giá hay khắt khe với người ta quá. Hãy làm việc này đầu tiên, hãy học hỏi, hãy nhẫn nhịn và cố gắng.

“Anh có thể chỉ cho em cái này được không?”, “Anh có thể đợi một chút được không?”, “Anh có thể giúp em được không?” – Thật sự thì bao nhiêu người trong chúng ta thật sự hỏi, hay chỉ chuyển hết thành thái độ và sự yêu cầu? “Hỏi” còn là thể hiện sự tôn trọng người đối diện và mức độ văn hoá của bạn nữa. Nếu đã muốn học hỏi, sẽ không ai gây khó dễ cho bạn đâu ^^

Quỳnh in Seoul

0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Rốt cuộc, con gái lấy chồng để làm gì?

Tôi, 31 tuổi. Đã có gia đình, và một cô con gái gần 5 tuổi. Nhưng, bạn bằng tuổi tôi, chưa có gia đình, không hề ít. Có cô thì đủng đỉnh, kệ, muốn ra sao thì ra. Có cô lại sốt ruột lắm, chừng vài ba tuần mà không hẹn hò ai là trông người khô héo, sầu não, và không ngừng kêu ca.

Có người đàn bà nào, đã có gia đình, mà lại khuyên bạn: "Lấy chồng đi mày ơi, sướng lắm" không? Có người mẹ nào, ngày tiễn con đi lấy chồng mà không giấu đi giọt nước mắt không?

Nhớ ngày mình cưới, dặn đi dặn lại mẹ: "Cấm mẹ không được khóc đấy nhé. Con sướng mà, bố mẹ chồng tốt, chồng tốt, mẹ phải cười tươi vào". Thế nhưng, khi cánh cửa xe hoa dần khép lại, khuất sau đó là dáng mẹ đang lấy tay áo che nước mắt, làm con cũng giọt ngắn giọt dài.

Hình ảnh đấy, đến giờ mình vẫn còn nhớ. Chưa kể, hồi xưa còn bé, cứ có đám cưới, là cả đám trẻ con chạy theo, ngó mặt cô dâu. Mình thấy cô nào cũng khóc nấc lên từng hồi, nhưng không hiểu vì sao. Hỏi, thì mẹ bảo lớn lên sẽ hiểu. Và giờ đã có câu trả lời rồi mà. Lấy chồng, sướng hay khổ?

Nghe bạn tâm sự là muốn được yên ổn, tôi chỉ cười. Bởi vì người ta chưa trải qua, thì chưa hiểu được. Giống như trẻ con, đang tuổi khám phá. Càng cấm thì càng làm điều ngược lại. Giống như, chưa bỏng tay, thì chưa sợ nước sôi. Nên tôi cứ khuyên cô ấy, ráng chờ đi, rồi sẽ đến lúc cô ấy cũng được khoác chiếc váy trắng muốt tinh khôi thôi mà.

Là vì bác giúp việc ở nhà kể, chồng đi làm bảo vệ, khuân hết đồ đi bảo anh để ở phòng, hoá ra là mang đến ở với người đàn bà khác.Tại sao hôm nay lại luận bàn về việc lấy chồng hay không lấy chồng? Là vì có cô bạn, kể với tôi, rằng cô ấy phát hiện chồng dùng phần mềm tìm kiếm bạn tình một đêm.

Là vì lúc tối, nhận được điện thoại của một cô bạn khác, tâm sự chuyện chồng cô ấy có bồ.

Xưa như Diễm, thường như cân đường, các cung bậc cảm xúc cũng sẽ là tận cùng đau khổ mà người phụ nữ nào lập gia đình cũng phải trải qua, sớm hay muộn. Biết thế, nhưng tránh không được, né không xong.

Ai cũng hỏi tôi, nên làm thế nào?

Phải thú thật, dù muốn hay không, chúng ta không thể cãi được rằng Trung Quốc là nước đông dân nhất thế giới, không thể cãi được rằng chim thì phải bay, cá thì sẽ lội. Không thể cãi ngày thì sáng, đêm thì tối. Và đương nhiên, không thể cãi rằng, trí não đàn ông đôi lúc lại chẳng nằm trên đầu.

Hỏi làm gì, trách làm gì, khi xưa họ nói lời yêu, hay là họ hứa. Thời điểm ấy, họ nói thật. Nhưng giờ, họ quên rồi. Họ không nghĩ được gì cả đâu. Họ chỉ làm điều mà NÃO họ muốn họ làm thôi.

Nên tôi khuyên, thôi thì còn yêu, thì cùng nhau làm lại. Chồng mà, đâu phải vật sở hữu hay đồ chơi. Đêm không về cũng chẳng cần phải lo lắng, anh ta vốn dĩ đã trưởng thành rồi. Anh ta có trót yêu người khác, thì mình hãy nghĩ rằng, đó là người mà mình yêu say đắm thì người khác cũng có thể yêu anh ấy như thế.

Vậy nên, mình có đủ tốt để anh ấy tiếp tục chọn lựa mà quay về với mình hay không? Tháng năm kỷ niệm xưa cũ hay con cái, cũng chỉ là điểm cộng chứ không phải là lý do khiến người khác không thay đổi. Cái chính là mình, vẫn cần có người đó bên đời, cái lý do mà khi xưa mình quyết định chọn người này làm chồng vẫn vậy, ý nghĩa về hôn nhân mà mình vẫn mong ngóng, chồng mình vẫn không muốn ly dị, thì thôi, mắt nhắm mắt mở mà cho qua.

Con người, vốn dĩ, chỉ tin vào điều họ muốn tin. Còn nếu như cuộc sống thấy ngột ngạt quá, vậy hãy sống vì bản thân. Mình không vì chồng mà được sinh ra. Không thể chỉ vì có chồng mới sống được. Mình sinh ra bởi bố mẹ mình. Thế nên, muốn ăn thì ăn, muốn chơi thì chơi, muốn đi đâu thì đi. Làm những gì mình thích. Chỉ cần mình cứ là mình, thì chẳng ai có thể khiến mình đau khổ.

Đời chia cho chúng ta những ván bài dở như nhau, quan trọng là do cách đánh thôi.

MC Bạch Lan Phương

+
1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Thursday 2016-10-06

class

Tôi muốn nói: ahuhu

cười nhiều lên đi giời ah, mắt đã dữ, không cười nhìn căng vl mà lâu lâu cứ quên ahuhukhông có chảnh hay hung đâu àm trời ah. ahihikhổ thân tôi, mặt sát khí ngàn năm có 1 nhưng tâm hồn chỉ nghĩ về mấy...
0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Video

Steve Jobs - Thiên tài gàn dở của Apple

"Đôi khi bạn sẽ mắc sai lầm khi sáng tạo. Điều quan trọng là phải nhanh chóng thừa nhận nó và tiếp tục phấn đấu"
comment
2 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Bức hình lớn của Instagram

Instagram đang trở thành lực đẩy tăng trưởng cho Facebook, đưa phi vụ thâu tóm của Mark Zuckerberg trở thành một trong những hợp đồng công nghệ vĩ đại nhất mọi thời đại. Nhưng đừng vì thế mà khóc than cho nhà sáng lập Kevin Systrom, vì anh đang xây dựng đế chế giúp chính anh trở thành tỉ phú.

Với 9,6 triệu người theo dõi trên Twitter, Giáo hoàng Francis, 79 tuổi, có lẽ là ngôi sao đột phá gây bất ngờ nhất trong thời truyền thông xã hội. Nhiệt thành mong muốn tiếp cận thế hệ trẻ, Giáo hoàng đã triệu tập người có một nền tảng công nghệ cạnh tranh cả với nhà thờ Công giáo về phương diện thu hút thành viên thế hệ Y (Millennial, 21-34 tuổi). Đó là Kevin Systrom, CEO ứng dụng chia sẻ hình ảnh Instagram hiện có hơn 500 triệu người dùng, trong đó có 63% là thuộc thế hệ Y của Mỹ. Vốn là người giỏi quảng cáo, Systrom, 32 tuổi, đã chu đáo và khéo léo mang đến một món quà khi hai người gặp mặt tại Điện tông tòa ở Vatican hồi tháng 2: cuốn sách nhỏ có mười bức hình đăng trên Instagram về cuộc biểu tình ôn hòa, người tị nạn, nhật thực. Tất cả đều gần gũi với mối quan tâm của Giáo hoàng. “Ngài kể khi ngài trò chuyện với lớp trẻ, không phải ai cũng hiểu ngôn ngữ của ngài, nhưng các em đều cho ngài xem hình ảnh trong điện thoại, và đó là cách giao tiếp hiệu quả nhất,” Systrom, người thừa nhận anh không “sùng đạo như nhiều người khác trên thế giới” kể lại.

Nhưng cả hai đều cùng hát chung bài thánh ca bằng hình ảnh. Ba tuần sau đó, Systrom lại bay đến Rome. “Khi tôi gặp Giáo hoàng lần thứ hai, ngài chào mừng tôi, ‘Keviiinnn!,’ như thể chúng tôi thân thiết, từng cùng học chung đại học, cùng chơi trong câu lạc bộ golf,” anh nói. Vào lúc Systrom, cao 1m95 trong bộ suit Ý đứng cạnh, Giáo hoàng chính thức dùng Instagram với tài khoản @ franciscus, và đăng bức ảnh ngài quỳ gối với dòng chữ “Pray for me” (Hãy cầu nguyện cho tôi) bằng chín thứ tiếng. Bức ảnh được “thích” 327 ngàn lần.

Kể từ đó, Instagram đã trở thành nơi để công chúng có thể nhìn sâu hơn vào cuộc sống của Giáo hoàng, thế giới trước đây từng bị đóng kín và nằm ngoài tầm nhìn của thiên hạ. Họ giờ đây thấy cảnh @franciscus ban phước cho những chú chó ở quảng trường St. Peter, an ủi người bệnh, đi dạo bên cạnh những người tị nạn châu Phi và thậm chí còn cười khi chụp ảnh selfie cùng người mộ đạo. Chỉ trong bốn tháng, ông đã thu hút được 2,8 triệu người theo dõi, tương đương 1/3 lượng người theo dõi ông trên Twitter mà ông thu hút được suốt khoảng bốn năm.

Điều gây ngạc nhiên không kém là lượng người theo dõi Facebook của Giáo hoàng: không có ai. Ngài vẫn chưa mở tài khoản Facebook, và vẫn hài lòng tiếp xúc với công chúng qua Twitter, và chia sẻ cuộc sống cá nhân cũng như chạm đến thế hệ Y nhờ Instagram.

Và điều này cũng phù hợp với Mark Zuckerberg. Khi Zuckerberg quyết định chi gần 1 tỉ đô la Mỹ vào năm 2012 để mua lại ứng dụng chia sẻ hình ảnh này (khi đó mới có 30 triệu người dùng), ai cũng xem đây là dấu hiệu của “bong bóng” ở thung lũng Silicon. Song anh một lần nữa lại thông minh hơn tất cả: trong bốn năm kể từ đó, Instagram đã trở thành một trong những nền tảng tăng trưởng nhanh nhất mọi thời đại, với lượng người dùng bằng cả Twitter (310 triệu), Snapchat (hơn 100 triệu) lẫn Pinterest (100 triệu) cộng lại.

Và trong lúc Facebook cũng làm thiên hạ tròn mắt với các vụ thâu tóm lớn và đắt đỏ hơn khác như dịch vụ nhắn tin WhatsApp và hãng sản xuất thiết bị thực tại ảo Oculus VR, thì Instagram đã mang về doanh thu khoảng 630 triệu đô la Mỹ trong năm 2015, theo eMarketer.

Liên minh thần thánh: Kevin Systrom trực tiếp mời Giáo hoàng Francis dùng Instagram

Dĩ nhiên con số này vẫn nhỏ bé so với người khổng lồ Facebook, với 1,7 tỉ người dùng và 18 tỉ đô la Mỹ doanh thu. Nhưng chúng ta đều có được bài học trong thời đại số là một dịch vụ phổ biến – dẫu đó là Yahoo hay AOL hoặc BlackBerry – đều có thể tiêu tùng khi nền tảng thú vị tiếp theo xuất hiện. Cứ hỏi bất kỳ ai dưới 18 tuổi (nhóm tuổi xem Facebook như mạng xã hội của cha mẹ họ), thì sẽ biết Instagram chính là nền tảng thú vị tiếp theo đó. Systrom cùng đội nhóm ít ỏi của mình đang là lá chắn cho Facebook trong tương lai, và trong quá trình đó anh chứng minh được vụ mua lại của Zuckerberg là một trong năm thương vụ tốt nhất của thời đại Internet. Forbes ước tính là Instagram, nếu tách ra một mình, hiện có giá trị khoảng từ 25 đến 50 tỉ đô la Mỹ.

Và con số này dự kiến sẽ còn tăng. Trong khi Facebook cho thấy những dấu hiệu bão hòa, thì Instagram lại tăng thêm 100 triệu người dùng trong chín tháng, còn doanh số năm nay dự kiến tăng gấp ba lên thành 1,5 tỉ đô la Mỹ, và tăng gấp ba lần nữa lên thành 5 tỉ đô la Mỹ đến năm 2018, theo eMarketer.

Và đáng chú ý nhất là Instagram vẫn hoạt động như công ty độc lập bên trong Facebook: 350 nhân viên của họ bằng chưa đầy 3% “đội quân” 13.600 người của Zuckerberg. “Sự kết hợp của cơ hội hữu hình cho phép bạn kể câu chuyện của cá nhân, nhà tiếp thị và doanh nghiệp, với khả năng tiếp cận đúng đối tượng, là cực kỳ hiệu quả,” COO Sheryl Sandberg của Facebook cho biết. “Tài lãnh đạo của Kevin chính là yếu tố thúc đẩy.” Như bất cứ công ty nào có quy mô tương đương, Facebook đang trở nên khó lèo lái. Ở Instagram và Systrom, Zuckerberg vẫn duy trì cỗ máy kinh doanh.

“NGƯỜI TA GHÉT NHỮNG THỨ KHÔNG LIÊN QUAN TỚI MÌNH CÒN HƠN QUẢNG CÁO.”

BÊN TRONG TRỤ SỞ TẠI MENLO PARK của Facebook, Instagram xây dựng boongke riêng, cố tình nằm ngay bên kia đường và chỉ cách trụ sở công ty mẹ một quãng đạp xe. Văn phòng công ty được trang trí những tấm ảnh Instagram cỡ lớn do nhân viên tuyển chọn: núi Everest, hồ Merritt ở Oakland, trang trí trên những tách cà phê. Bức tường khác treo đầy những dấu vân tay khổng lồ. Systrom cũng khác biệt so với Zuckerberg về phong cách cá nhân khi chuộng giày kiểu cách và những bộ suit đẹp thay vì áo khoác trùm đầu và áo phông bó như Zuckerberg, và toát ra vẻ dễ chịu khiêm nhường tương phản với thái độ hơi căng thẳng của Zuckerberg.

Bỏ qua những khác biệt đó, con đường dẫn Systrom đến Facebook dường như được định đoạt từ trước. Năm 2005, Zuckerberg cố thuyết phục anh bỏ học năm cuối tại Stanford để lập dịch vụ hình ảnh Facebook. Systrom từ chối nên mất quyền lựa chọn cổ phiếu khi chắc chắn có giá tới hàng chục triệu đô la Mỹ. Kết cục, anh làm trong quán cà phê (nơi anh từng một lần phải phục vụ Zuckerberg), rồi tại Google và startup Odeo. Lấy cảm hứng từ những ứng dụng dựa trên vị trí như Foursquare, Systrom cùng người bạn Mike Krieger ra mắt trò chơi check-in (đánh dấu vị trí) di động Burbn vào năm 2010. Systrom nhanh chóng phát triển sang ứng dụng hình ảnh, tạo ra chức năng lọc ảnh đầu tiên, X-Pro II, trong lúc đi nghỉ ở Mexico. Sau đó anh có thêm nhiều bộ lọc khác và hàng triệu khách hàng.

Nhưng ngay cả khi đó, Instagram vẫn rất nhỏ gọn, chỉ có 6 nhân viên trong năm đầu tiên và 13 nhân viên khi được Facebook mua lại. “Phần lớn công ty có nửa tỉ người dùng sẽ có hàng ngàn nhân viên. Chúng tôi vẫn chỉ có vài trăm, nên chúng tôi phải tập trung,” Systrom nói. “Biết cách ưu tiên công việc giúp chúng tôi hoạt động hiệu quả và chúng tôi thành công.” Sự đơn giản luôn là cương lĩnh của Systrom.

Con đường để Instagram có được người dùng đông đảo là trở thành ứng dụng trực giác có các công cụ biên tập dễ dàng và các chức năng lọc ảnh để bất cứ ai cũng có thể biến những đoạn phim lẫn hình ảnh trên điện thoại thành những nhật ký thị giác sống động, gần gũi, quyến rũ, hoài cổ và đẹp đẽ. Những chức năng lọc ảnh của Instagram biến cuộc sống thường nhật thành những lý tưởng được sơn phết, những màn quảng cáo cá nhân để chia sẻ cho bạn bè và người hâm mộ.

Ngày nay, gần như tất cả người nổi tiếng, từ Aziz Ansari đến Đại Lai Lạt Ma hay Taylor Swift đều sử dụng Instagram. Giới vận động viên thì xem đây như bảng ghi điểm thứ hai. Khi siêu sao bóng đá Lionel Messi vượt qua mốc 30 triệu người theo dõi vào tháng 12, Stephen Curry đã gây xôn xao khi gửi tặng anh chiếc áo Golden State Warriors có ký tên, cùng phù hiệu số 30 sau lưng. Messi đáp trả tấm thịnh tình vài tháng sau bằng chiếc áo Barcelona số 10 khi Curry vượt qua mốc 10 triệu người theo dõi.

Nhưng Instagram không chỉ là phương tiện để người nổi tiếng cắt đuôi cánh thợ săn ảnh nhằm tiếp cận trực tiếp fan của họ. Thứ mà Systrom gọi là “siêu năng lực” của ứng dụng là khả năng phục vụ những đam mê và ám ảnh siêu riêng biệt cho các nhóm người sử dụng khác nhau. Người dùng Instagram tập trung vào những chủ đề dành riêng cho họ, từ tiết mục ánh sáng Hàn Quốc, hiệu phô mai thủ công, chiêu trò lướt ván (Tony Hawk là người dùng thường xuyên), nhảy breakdance và vẽ cơ thể. Mỗi ngày, trung bình người dùng Instagram dành hơn 21 phút cho ứng dụng và tổng cộng đã tải lên hơn 95 triệu tấm ảnh và video.

Sự gắn kết này đang tái định hình nhiều lĩnh vực. Ví dụ như lĩnh vực thời trang. Năm nay, nhà thiết kế Misha Nonoo, người có trang phục được các ngôi sao Emma Watson và Gwyneth Paltrow diện, không tham dự sàn diễn ở tuần lễ thời trang New York, bà đã ra mắt bộ sưu tập mùa xuân 2016 cùng giày Aldo độc quyền trên Instagram. Đội nhóm của Systrom giúp Nonoo lập tài khoản mới cho “InstaShow” của bà, cho phép người hâm mộ rê chuột qua nhiều tấm ảnh. Nonoo thay 20 người mẫu cùng một ê kíp đắt tiền bằng ba người mẫu hàng đầu và một smartphone. Trải nghiệm này rất thành công, giúp lượng truy cập đến trang web của bà nhiều hơn bất cứ sàn diễn nào, mà chi phí chỉ bằng 65%.

Không chỉ có Nonoo. Năm nay, Tommy Hilfiger đã lập “InstaPit,” cho phép những người dùng Instagram có ảnh hưởng ghế ngồi hạng nhất tại show diễn của ông để có thể chụp những tấm ảnh đẹp nhất chia sẻ cho những người theo dõi. Và tại Met Gala năm nay, tổng biên tập Anna Wintour của Vogue, bạn của Systrom, đã tổ chức trường quay video riêng trên Instagram, nơi những người nổi tiếng hạng A như Madonna và Blake Lively xuất hiện trên những bức ảnh và đoạn clip. Nhìn chung, sự gắn kết giữa thế giới thời trang và Instagram đã tạo ra 283 triệu tương tác – tính bằng “like” và lời bình luận – trên 42 triệu tài khoản trong suốt bốn tuần lễ diễn ra các chương trình biểu diễn vào đầu mùa xuân năm nay ở New York, London, Milan và Paris.

350 NHÂN VIÊN CỦA INSTAGRAM BẰNG CHƯA ĐẦY 3% “ĐỘI QUÂN” 13.600 NGƯỜI CỦA ZUCKERBERG.

Tầm ảnh hưởng của Instagram vượt xa ra ngoài ranh giới thời trang. Năm 2014, Wal-Mart còn mời Systrom vào ban điều hành để khai thác năng lực kỹ thuật số của anh. Những thương hiệu từ thức ăn nhanh đến các ngân hàng lớn đều quảng cáo trên Instagram để tận dụng những tính năng độc đáo của trang này. Năm nay, tại sự kiện Coachella, Sonic Drive-In đã làm ra ly sữa lắc hình vuông đặc biệt cho chiến dịch kéo dài một ngày trên Instagram. Một nút “Shop Now” (mua ngay) trên bảng quảng cáo giúp người ta đặt món uống được Sonic giao tận nơi. Hơn 3/4 người tham gia sự kiện đã nhấp chuột vào nút “Shop Now”. Todd Smith, giám đốc kiêm giám đốc tiếp thị của Sonic nói: “Chúng tôi muốn giới thiệu món đồ uống theo cách khác lạ, mà chỉ có thể bán trên Instagram.”

Tổng cộng hơn 200 ngàn công ty đang quảng cáo trên Instagram, tăng so với chỉ vài trăm công ty tháng 6.2015. Nghiên cứu của Nielsen thực hiện trên 700 chiến dịch cho thấy trong 98% số này, tỉ lệ ghi nhớ quảng cáo từ những bài đăng được tài trợ trên Instagram cao hơn 2,8 lần so với mức trung bình của quảng cáo trực tiếp. Chính sự hiệu quả này đã thu hút mạng TV Land đến với Instagram để quảng bá cho phim truyền hình Teachers, giúp sự nhận biết của người ta về phim này tăng 21%. Và đây cũng là điều thuyết phục chuỗi địa điểm biểu diễn âm nhạc House of Blues Entertainment sử dụng những mẩu quảng cáo phản hồi trực tiếp (direct response ads) của Instagram để bán vé cho nghệ sĩ trình diễn tại Fillmore ở Charlotte, North Carolina. “Instagram là bữa ăn thị giác đơn giản. Trọng tâm của nó nằm ở từng nội dung một,” Mikey Kilun, giám đốc mảng chiến lược truyền thông và kỹ thuật số của House of Blues, nhận xét. “Khi lên Facebook, tôi bị rất nhiều thứ làm mất tập trung.”

NẾU ZUCKERBERG TẠO NÊN MỘT TRONG những thương vụ tuyệt nhất trong thời gian qua, thì Systrom lại tạo ra một trong những thương vụ tệ hại nhất. Số tiền 1 tỉ đô la Mỹ lẽ ra đã có thể nhiều hơn gấp mười lần nếu anh đợi khoảng 1 đến 2 năm.

Có hai yếu tố giảm nhẹ cú “hố” cho Systrom: Thứ nhất, Forbes ước tính rằng Systrom, người chủ yếu nắm giữ cổ phần Facebook trong vụ mua lại, giờ có thể gia nhập danh sách tỉ phú với tài sản ròng ước tính đạt 1,1 tỉ đô la Mỹ. Điều này không quá tệ, và còn tốt hơn nhiều so với việc nhận lời mời làm việc lần đầu mà Zuckerberg đưa ra cách đây một thập niên.

BỨC HÌNH ĐẸP

CẢ SNAPCHAT CŨNG KHÔNG CƯỠNG LẠI SỨC HÚT CỦA INSTAGRAM.

Thứ hai, Facebook đã giúp đẩy nhanh tăng trưởng của Instagram. “Chính nhờ Facebook nên chúng tôi mới đạt được quy mô này,” Systrom nói. “Instagram tự thân cũng tăng trưởng nhanh, nhưng có bệ phóng tên lửa này thì vẫn tốt hơn.” Nhờ làm việc bên trong người khổng lồ truyền thông xã hội, Instagram có thể rút tỉa từ hơn một tỉ người dùng của Facebook bằng cách khai thác công nghệ, cơ sở hạ tầng “đỉnh” lẫn kỹ sư và đội ngũ bán hàng của mạng xã hội. “Điều này giống như có cả Michael Jordan lẫn Magic Johnson trong cùng một đội,” giáo sư tiếp thị của ĐH New York, Scott Galloway, nói. Sandberg của Facebook cũng đồng tình: “Cộng lại, Facebook và Instagram sở hữu hơn một trong mỗi năm phút bạn dành để sử dụng điện thoại di động. Chúng tôi kết hợp trở thành nền tảng quảng cáo tốt nhất đến thời điểm hiện tại.”

Trở thành một công ty bên trong một công ty có những lợi thế của nó. Ngoài những dịp gặp hằng tuần cùng Zuck, Systrom thường tham vấn lãnh đạo của những đơn vị thuộc sở hữu của Facebook như WhatsApp và Oculus, cùng những lãnh đạo như Sandberg, giám đốc công nghệ Mike Schroepfer lẫn giám đốc sản phẩm Chris Cox. “Một trong những điều tôi thích khi làm việc ở đây là được ngồi trong một căn phòng cùng tất cả những người này, và tất cả chúng tôi có thể giúp đỡ lẫn nhau, và tất cả chúng tôi có thể học hỏi từ nhau,” Systrom nói. “Chúng tôi có những mảng kinh doanh rất khác nhau, nhưng cũng có rất nhiều thách thức chung, ví dụ như luật lệ, những chuyển dịch trong hệ sinh thái sáng tạo, những công cụ nào được người dùng ưa thích, cách người dùng muốn giao tiếp. Chúng tôi cùng có nhiều đối thủ cạnh tranh giống nhau.”

Nhằm hạn chế cạnh tranh, Facebook cho Instagram mượn đội ngũ bán hàng của họ, cung cấp quyền tiếp cận đến hơn 3 triệu nhà quảng cáo, công nghệ quảng cáo, thuật toán liên quan, công cụ chống thư rác và (có lẽ cũng là thứ quan trọng nhất) kho dữ liệu người dùng không đâu sánh bằng (về sở thích, giới tính, địa điểm, nghề nghiệp và nhiều thông tin khác). Với giới tiếp thị, việc mở rộng các chiến dịch quảng cáo vốn có trên Facebook sang cho Instagram rất suôn sẻ – 98 trong 100 nhà quảng cáo chi tiền nhiều nhất trên Facebook cũng có mặt trên cả Instagram.

Nhưng bên cạnh những điểm chung của Instagram và Facebook, họ lại khác biệt về khía cạnh văn hóa then chốt. Châm ngôn của Facebook là “Di chuyển nhanh và phá vỡ mọi thứ.” Châm ngôn cốt lõi của Instagram có thể hiểu là “Xin nhẹ tay.” Đây là giá trị định hình công ty kể từ khi được Systrom và Krieger thành lập. “Kevin chỉ muốn tuyển người hết lòng với sản phẩm giống cậu ấy,” Steve Anderson, nhà sáng lập Baseline Ventures kiêm nhà đầu tư đầu tiên của Instagram, cho biết. “Cậu ấy giữ vững tiêu chuẩn đó. Bạn có thể cho rằng điều đó làm công ty tăng trưởng chậm, nhưng cuối cùng nó vẫn đi đúng hướng.”

AI ĐƯỢC YÊU THÍCH NHẤT?

INSTAGRAM ĐÃ NỔI LÊN NHƯ MẠNG XÃ HỘI ĐƯỢC GIỚI TRẺ ƯA CHUỘNG. DƯỚI ĐÂY LÀ BỐN TẤM ẢNH ĐƯỢC “LIKE” NHIỀU NHẤT.

Selena Gomez 4,8 triệu like 25.6.2016
Cristiano Ronaldo 3,6 triệu like 10.7.2016

Tốc độ chậm rãi đó xảy ra ở cả lĩnh vực quảng cáo. Systrom cẩn trọng tạo dựng việc kinh doanh, nhằm đảm bảo giới tiếp thị không tràn lên và làm người dùng mất hứng. Ngay cả khi giới quảng cáo mong muốn xuất hiện trên Instagram, Systrom vẫn từ tốn thử nghiệm đợt quảng cáo đầu tiên nhằm đảm bảo chúng phù hợp với người dùng Instagram trước khi mời gọi nhiều loại khách hàng hơn. Quảng cáo đầu tiên là từ Michael Kors vào tháng 11.2013. Thương hiệu hàng hóa cao cấp thường quảng cáo trên tờ tạp chí giấy bóng đã bị thu hút vì giao diện hấp dẫn tương đương của Instagram. Đến cuối năm 2014, Systrom, học theo cách của Wintour, vẫn tự kiểm tra từng mẫu quảng cáo trên một tập giấy in trước khi đăng tải.

Kể từ đó, Instagram đã vươn ra khỏi lĩnh vực quảng cáo hình ảnh, bắt đầu những quảng cáo video và quảng cáo nhiều hình ảnh một lúc (carousel ads), và giới thiệu nền tảng quảng cáo ở hơn 200 quốc gia và nâng thời lượng quảng cáo video lên 60 giây. Tuy vậy, đội nhóm nội bộ vẫn tiếp tục làm việc cùng các nhà quảng cáo để tạo ra những mẩu quảng cáo hấp dẫn sao cho tạo cảm giác như một phần tự nhiên của ứng dụng. “Không phải ai cũng thích quảng cáo, nhưng quảng cáo của chúng tôi đã trở nên tốt hơn rất nhiều kể từ ngày đầu tiên,” Systrom nói. “Người ta ghét những thứ không liên quan tới mình còn hơn quảng cáo.”

SYSTROM CÓ THỂ ĐANG ĐI CHẬM, song anh không cứng đầu. Trong nhiều năm, anh tạo ra vô số thay đổi về sản phẩm như bổ sung chức năng nhắn tin trực tiếp và dấu hashtag cho chủ đề và nơi chốn, nút “Explore” (Khám phá) cho những xu hướng đang được chủ tài khoản theo dõi, và bổ sung thêm video. Nhưng không như Facebook, nơi tung ra và đóng cửa nhiều dịch vụ thử nghiệm (như Paper, Slingshot và Rooms), Instagram cẩn trọng hơn nhiều khi chỉ mới tung ra bốn ứng dụng độc lập đến thời điểm hiện tại, bao gồm Boomerang để tạo ra những đoạn video lặp tương tự định dạng GIF, Layout để phục vụ nhu cầu cắt dán nghệ thuật và Hyperlapse để tạo ra những video time-lapse (tua nhanh). (Bolt, một dịch vụ nhắn tin được Instagram thử nghiệm tại vài nước ngoài Mỹ bị ngưng do kết quả tệ.)

Các bước chuyển hóa tự nhiên của Instagram dẫn tới video. Những công ty công nghệ như Google, Twitter, Facebook và Pinterest đã tước đi thế thống trị về quảng cáo từ ngành truyền thông báo in truyền thống. Với gần 70 tỉ đô la Mỹ giá trị ngành quảng cáo trên truyền hình đã bị chuyển sang iPhone, các công ty nội dung đều đang chạy đua để có video di động. Những mạng video như YouTube, Vice và Snapchat đang có lợi thế dẫn đầu. Để bắt kịp, Instagram cần phải tạo được thế căn bằng khéo léo, tức là đẩy mạnh video mà không làm 500 triệu người dùng vốn đến với Instagram vì thích ảnh tĩnh cảm thấy khó chịu. Chương trình quảng cáo video của Instagram ra mắt năm 2014, chiếm chưa đầy 19% những mẩu quảng cáo trên nền tảng này, theo công ty nghiên cứu L2.

SYSTROM CÙNG ĐỘI NHÓM ÍT ỎI CỦA MÌNH ĐANG LÀ LÁ CHẮN CHO FACEBOOK TRONG TƯƠNG LAI

Krieger, cựu sinh viên Stanford, hiện điều hành xương sống của Instagram trong vai trò giám đốc công nghệ, cho biết sự cẩn trọng của người đồng sáng lập với anh được cân bằng nhờ việc anh biết rõ mục tiêu của mình. Trong suốt lịch sử công ty, Systrom đã đối mặt với sự phản kháng nội bộ khi bảo vệ một số thay đổi lớn nhất của ứng dụng này. Các nhân viên đã chống đối khi anh đề xuất bổ sung tính năng chia sẻ video vào tháng 6.2013, khi anh cổ xúy bổ sung hình phong cảnh và chân dung bên cạnh những hình ảnh vuông biểu tượng của ứng dụng, và tương tự vào năm nay khi Instagram tung ra một loạt thuật toán để chọn lựa nội dung dựa trên tính liên quan thay vì cột mốc lịch sử. “Ý tưởng đưa video vào Instagram thật sự khiến nhiều nhân viên của chúng tôi phát rồ,” Krieger nói. Systrom đương đầu với thách thức theo kiểu phụ huynh trấn an con cái: Anh thừa nhận bước đi khá đáng sợ, song thuyết phục đội nhóm rằng anh sẽ không đẩy họ xuống vực. “Anh ấy sẵn sàng thực hiện những điều giúp sản phẩm phát triển, ngay cả khi nó không rõ ràng hoặc không được ưa chuộng ngay,” Krieger nói thêm. Bản thân Systrom là một người đầy lạc quan về cách làm cẩn trọng từng bước một của chính mình. “Tin tốt lành là đến giờ mọi bước đó đều tỏ ra là hiệu quả.”

Và nó đặc biệt có tác dụng đối với Facebook. Năm nay, Zuckerberg công bố tầm nhìn ba năm, năm năm và mười năm. Bản thân Facebook thống trị chương đầu tiên. Chương thứ hai chú trọng vào Instagram và những sản phẩm khác như Messenger và WhatsApp. Tuy hai ứng dụng sau cực kỳ phổ biến (với mỗi ứng dụng có 1 tỉ người dùng) và nhiều khả năng sẽ trở thành những doanh nghiệp lớn vào một ngày nào đó, cả hai vẫn chưa tạo ra doanh thu đáng kể đến hiện tại. Điều này khiến Instagram, ít nhất vào thời điểm hiện tại, trở thành thế lực sẽ thúc đẩy Facebook để công ty tiến về trước trong kế hoạch mười năm của Zuckerberg, khi những sản phẩm mới dựa trên thực tế ảo và trí tuệ nhân tạo định hình lại truyền thông xã hội, viễn thông và điện toán theo những cách chưa được biết đến.

Công nghệ thay đổi, nhưng tầm nhìn ban đầu của Systrom dành cho Instagram vẫn còn đó: Tạo ra lịch sử hình ảnh cho mọi thứ đang diễn ra khắp thế giới vào bất kỳ lúc nào, cho phép người dùng soi kỹ bất kỳ ngóc ngách nào của hành tinh mà họ muốn khám phá. Để đạt mục tiêu đó, Systrom mong đợi sẽ tăng gấp đôi số người dùng lên thành một tỉ hoặc có lẽ là gấp ba, để tạo ra lượng người dùng thách thức với chính Facebook. “Chúng tôi phải tự nhắc mình là hãy ăn mừng khi có 500 triệu người dùng,” Systrom nói.“Đạt được con số này là cột mốc, không phải dưới dạng một phù hiệu trên đồng phục mà là chỉ dấu cho tham vọng của chúng tôi. Rõ ràng chúng tôi chưa dừng lại.”

Theo Forbes Việt Nam

1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Kyna group và sứ mệnh nâng tầm chất lượng nhân lực Việt

Kyna.vn đã thu hút được 250.000 lượt học viên, tổ chức 250 khóa học và sản xuất được 6.000 video. Những con số này dự kiến sẽ còn tiếp tục tăng mạnh trong thời gian tới khi start-up này hoàn thiện hệ sinh thái đào tạo trực tuyến.

Hồi tháng 6, Kyna.vn vừa nhận được đầu tư của CyberAgent Ventures. Không tiết lộ số tiền đầu tư chính thức, nhưng một sáng lập viên của start-up này cho biết, nguồn vốn này sẽ rất có ý nghĩa trong giai đoạn phát triển sắp tới của Kyna.vn, với kế hoạch nâng số lượng khóa học lên 1.000, gấp 4 lần số lượng khóa học mà start-up này đã tổ chức được cho tới thời điểm này. Không những vậy, đội ngũ sáng lập viên của Kyna Group cũng không giấu tham vọng vươn tầm ảnh hưởng khi khẳng định: “Với sự hỗ trợ từ CyberAgent Ventures, Kyna Group đã xây dựng chiến lược mở rộng ra thị trường Đông Nam Á với mong muốn mang tri thức Việt ra khỏi biên giới”.

Thành công bước đầu của Kyna Group trong ba năm qua trước hết bắt nguồn từ việc lựa chọn ý tưởng khởi nghiệp. Tại thời điểm Kyna.vn thành lập vào giữa năm 2013, nhu cầu đào tạo về kỹ năng mềm trên thị trường đã khá lớn, các khóa đào tạo kỹ năng mềm nở rộ từ Bắc vào Nam. Tuy nhiên, hình thức đào tạo trực tiếp có nhiều hạn chế, với rào cản về chi phí và thời gian. Trong khi đó, các hình thức đào tạo trực tuyến trong giai đoạn này lại chủ yếu tập trung vào những lĩnh vực như đào tạo đại học, ngoại ngữ… Với định hướng kinh doanh nhằm giải quyết cả hai vấn đề trên, Kyna đã trở thành doanh nghiệp tiên phong trong lĩnh vực đào tạo kỹ năng mềm, kỹ năng chuyên môn trực tuyến.

Đại diện của Kyna Group cho biết, mặc dù đánh trúng vào nhu cầu có sẵn, nhưng Kyna.vn cũng mất một thời gian đầu để chứng minh cho đối tượng học thấy rằng: hình thức đào tạo kỹ năng mềm và kỹ năng chuyên môn trực tuyến vẫn rất hiệu quả và tiết kiệm chi phí hơn rất nhiều. Mỗi khóa học trên Kyna.vn chỉ có mức phí vào khoảng 200.000 - 500.000 đồng, rất phù hợp với các bạn sinh viên đang cần cải thiện kỹ năng mềm để tăng cơ hội tìm kiếm việc làm trong tương lai. Ngoài ra, sự linh hoạt về thời gian cũng là một điểm nhấn, tạo nên sức hút của hình thức đào tạo kỹ năng mềm trực tuyến so với hình thức đào tạo truyền thống. Bên cạnh đó, để tăng tính thiết thực của chương trình đào tạo, Kyna.vn còn đầu tư xây dựng dịch vụ tư vấn và môi trường học tập thân thiện, theo đó người học được tương tác đa chiều và thảo luận cùng các học viên khác.

Học phí mỗi khoá học trên Kyna.vn chỉ 200.000 – 500.000 đồng, phù hợp với các bạn sinh viên đang cần cải thiện kỹ năng mềm

Đến thời điểm này, Kyna.vn đã phát triển khá đa dạng các nhóm kỹ năng đào tạo, bao gồm: giao tiếp, khám phá bản thân, kinh doanh - khởi nghiệp, nuôi dạy con, công nghệ, nghệ thuật và ngoại ngữ… Tất cả những nhóm kỹ năng này đều được xây dựng và hoàn thiện trên cơ sở nắm bắt nhu cầu của thị trường, đáp ứng đa dạng các nhóm học viên khác nhau: từ các bạn trẻ, người đã đi làm cho tới các bà mẹ, phục vụ cho sự nghiệp, gia đình và cuộc sống.

Khi được hỏi làm thế nào để cạnh tranh được với các trang đào tạo trực tuyến chuyên sâu riêng về ngoại ngữ hoặc các kiến thức về marketing… Nguyễn Thanh Minh, sáng lập viên của Kyna.vn cho biết: “Ngay từ khi ra đời, chúng tôi muốn xây dựng một hệ sinh thái, một nền tảng có lợi nhất cho học viên, đó là sự đa dạng và cả chất lượng. Chúng tôi sẵn sàng hợp tác với những đơn vị đào tạo trực tuyến chuyên sâu để đem đến những chương trình đào tạo chất lượng cho học viên”.

Hệ sinh thái đào tạo trực tuyến

Định hướng phát triển thành hệ sinh thái của Kyna Group đến thời điểm này đã có cơ sở để hiện thực hóa. Kyna Group đang không chỉ được nhiều học viên biết đến mà còn thu hút và được kết nối rộng rãi với đội ngũ giảng viên, chuyên gia đào tạo trong nhiều mảng khác nhau.

Đại diện của Kyna Group cho biết, để hoàn thiện hệ sinh thái này, bên cạnh Kyna.vn, Kyna Group đã xây dựng và bước đầu đưa vào vận hành 3 sản phẩm mới. Đầu tiên là Học viện đào tạo Quản trị kinh doanh trực tuyến Mana - nơi chuyển giao tri thức từ các tổ chức giáo dục quốc tế hàng đầu để mang lại trải nghiệm “Du học tại nhà, sở hữu chứng nhận quốc tế” cho người Việt. Sản phẩm tiếp theo là KynaBiz - Giải pháp đào tạo nội bộ trực tuyến toàn diện, tiết kiệm và hiệu quả dành cho doanh nghiệp. Cuối cùng là KynaLingo - Nền tảng luyện thi trực tuyến các chứng chỉ ngoại ngữ - tấm hộ chiếu quyền lực để bước vào thế giới phẳng.

Trong bối cảnh nguồn nhân lực của Việt Nam đang gặp nhiều thiếu hụt về kỹ năng mềm và kỹ năng chuyên môn, định hướng này của Kyna Group có vẻ là một bước đi khôn ngoan và đánh trúng vào nhu cầu của một nhóm khách hàng mới, đó là cộng đồng doanh nghiệp. Trong đó, sản phẩm KynaBiz chỉ sau một thời gian ra mắt đã nhận được tín hiệu tích cực khi cung cấp giải pháp đào tạo trực tuyến đến hàng chục doanh nghiệp, trong đó có những tên tuổi lớn như Viettel, Vinawealth, BIC… Nói về sản phẩm mới này, Nguyễn Thanh Minh cho biết: “Chúng tôi xây dựng KynaBiz với mong muốn nâng cao chất lượng nguồn nhân lực tại Việt Nam cũng như giúp các doanh nghiệp tự chủ hơn trong quản lý và đào tạo nhân sự”.

Với sự góp sức của Mana, KynaBiz và KynaLingo, Kyna Group đang định vị mình là nền tảng giáo dục trực tuyến toàn diện, nơi người học có thể học các kiến thức chuyên môn, kỹ năng cần thiết trong nghề nghiệp, cuộc sống, lấy bằng cấp quốc tế ngay tại Việt Nam.

Để giữ vững vị thế là người dẫn đầu trong lĩnh vực đào tạo trực tuyến trong thời gian tới, Kyna Group xác định tập trung vào bốn yếu tố nền tảng chính: chất lượng nội dung, chất lượng giảng viên, hệ thống công nghệ, chất lượng tư vấn và dịch vụ cơ sở khách hàng. Theo đó, nội dung bài giảng được đầu tư để tạo sức thu hút và phù hợp với mức độ tiếp thu của người đọc. Những yếu tố liên quan đến hiệu ứng âm thanh, hình ảnh cũng được chú trọng nhằm tăng hiệu quả truyền tải nội dung bài giảng. Chất lượng tư vấn và dịch vụ chăm sóc khách hàng cũng là một điểm nhấn giúp Kyna Group tạo ra sự khác biệt trên thị trường. Ngoài định hướng nâng cấp công nghệ để tăng chất lượng truyền tải và tương tác, Kyna Group cũng chú trọng đầu tư để tương thích với các thiết bị cá nhân như máy tính, điện thoại, iPad… nhằm tăng tính thân thiện với người dùng, đảm bảo họ có thể học mọi lúc, mọi nơi.

Cũng cần kể đến một thế mạnh khác tạo ra sức hút của start-up này là đội ngũ nhân sự trẻ và năng động. Hiện Kyna Group đang quy tụ khoảng 100 nhân sự, hoạt động tại trụ sở TP.HCM và chi nhánh tại Hà Nội.

Chỉ với hành trình 3 năm nhưng doanh nghiệp này đã xây dựng được một bản sắc văn hóa rất rõ ràng và khác biệt. Nói về bản sắc văn hóa của Kyna Group, Nguyễn Thanh Minh chia sẻ với Doanh Nhân về 5 từ khóa cơ bản về Kỹ năng. Growth: Kyna là một chuyến tàu tốc hành đang lao như vũ bão về tương lai. Vé tàu luôn sẵn sàng cho những ai bản lĩnh, không những dám phát triển nhanh mà còn có tầm nhìn để xây dựng một doanh nghiệp bền vững. Relaxation: Kyna sống với tinh thần “Work hard, play harder”: lên mây với Beer Fest, tán phét trong tiệc sinh nhật, thân mật khi team building, lung linh váy áo chào gala năm mới. Energy: Sáng đến Kyna luôn thấy tràn đầy năng lượng. Equality: Ở Kyna chỉ giao tiếp bằng thông tin và lập luận. Không ai sử dụng chức vụ để nói chuyện. Novelty: Kyna đề cao sức sáng tạo. Bất cứ ai có một cái đầu bùng nổ đều có thể đến sử dụng nguồn lực của Kyna, hiện thực hóa ý tưởng của mình và cùng nhau mang lại những sự đột phá cho e-learning tại Việt Nam.

Kyna Group đang cho thấy họ có nhiều lý do để còn tiến xa, với tốc độ của “một chuyến tàu lao như vũ bão đến tương lai” mà họ đã vẽ ra trong bức tranh của mình.

Theo Tạp chí Doanh nhân

1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Kinh tế chia sẻ: Năng nhặt chặt bị

Bất kể bạn gọi nó là gì - nền kinh tế chia sẻ, hay kinh doanh trực tiếp, có vô số lĩnh vực mà người cung cấp dịch vụ và người thụ hưởng dễ dàng tìm đến nhau và cùng có lợi.

Xu hướng người kinh doanh nhỏ lẻ và người tiêu dùng chủ động tìm đến nhau “vì ta cần nhau” đang phát triển rất nhanh chóng. Các dịch vụ được cung cấp đa dạng đến bất ngờ, làm thay đổi thị trường với tốc độ chóng mặt. Đáng nói, đây chính là hình thức kinh doanh trực tiếp như những ngày đã xa, chừng 200 năm trước - không có sự can thiệp của các doanh nghiệp khổng lồ, các công ty đa quốc gia - chỉ khác là giờ đây có sự hỗ trợ đắc lực của internet. Ước tính, thị trường không biên giới này có tổng giá trị lên tới 300 tỷ USD vào năm 2025. Doanh Nhân sẽ lần lượt giới thiệu những dịch vụ đã và đang vận hành. Rất có thể ai cũng sẽ nhận được một phần chiếc bánh ngon.

Chia sẻ năng khiếu nghệ thuật

CreativeMarket.com là trang mạng giúp bạn bán đứt các mẫu thiết kế, các ý tưởng về chủ đề trang web, font chữ, ảnh và nhiều hơn nữa.

TurningArt lại là một “chợ” đặc biệt khác, nơi các nghệ sĩ kiếm được tiền bản quyền mỗi khi tác phẩm của họ được sử dụng trong các ấn phẩm hoặc bản gốc được bán thông qua trang web.

Thị trường không biên giới của kinh tế chia sẻ có tổng giá trị lên tới 300 tỷ USD vào năm 2025

Minted là “cửa hàng” chuyên cung cấp mẫu thiệp cưới, văn phòng phẩm, đồ trang trí nội thất và các mặt hàng khác từ các nghệ sĩ độc lập và các nhiếp ảnh gia. Bạn cũng có thể kiếm được giải thưởng bằng tiền mặt cho các cuộc thi do trang này tổ chức. Trong khi đó, hiện đang có hơn 350.000 nghệ sĩ độc lập bán sản phẩm sáng tạo của mình trên Redbubble. Bạn toàn quyền định giá cho sản phẩm của mình và hầu hết nghệ sĩ tham gia Redbubble cho biết, họ kiếm được lợi nhuận từ 10-30% giá bán lẻ.

Cafepress, Zazzle: Đây là 2 trong số các công ty lớn nhất chuyên bán các loại áo phông (T-shirt) và vật phẩm khác được in theo yêu cầu. Bạn tải lên mạng các thiết kế của mình và tạo “cửa hàng ảo” trên mạng. Khi ai đó mua sản phẩm, Cafepress/Zazzle sẽ sản xuất và giao hàng, còn bạn nhận được tiền bản quyền. Bạn không phải đối phó với những chuyện phức tạp như hàng tồn kho hoặc vận chuyển sản phẩm; công ty sẽ làm tất cả cho bạn.

Tương tự, Teespring và Threadless cũng giúp bạn có thu nhập - là chênh lệch giữa giá bán và chi phí sản xuất, thường là khoảng 10USD cho một chiếc áo sơ mi.

Chia sẻ phương tiện đi lại

GetMyBoat.com là một trang mạng hỗ trợ hoạt động cho thuê thuyền trên toàn thế giới, trong khi Tubbber cho thuê tàu, chủ yếu hoạt động ở châu Âu. Uber giờ đây đã quá nổi tiếng, nhưng Lyft vẫn có đất để tạo ra nhiều cơ hội khác nữa. Nếu chiếc xe của bạn đủ điều kiện để tham gia Uber, bạn cũng có thể tham gia Lyft để cung cấp dịch vụ chở cùng, vốn mang ý nghĩa bạn bè, thân thuộc hơn Uber. Turo và GetAround là hai lựa chọn tương tự, trong khi FlightCar là một dịch vụ khác, giúp chủ xe không những không phải chịu phí tổn đậu xe tại sân bay trong thời gian đi công cán lâu ngày. FlightCar thuê xe của bạn (thường là xe còn chưa chạy quá nhiều dặm đường) trong khi bạn đang đi công tác và mang thu nhập về cho bạn. Chủ sở hữu chiếc xe được nhận tối thiểu 0,10 USD/dặm, xe mới kiếm được nhiều hơn.

Wrapify: Khi bạn đăng ký với Wrapify, xe của bạn được phủ quảng cáo tùy vào khoảng cách và khu vực di chuyển, bạn được trả tiền nếu bạn lái xe. Nếu đi lại nhiều ở những khu vực đông đúc dân cư, bạn có thể kiếm được 50-100 USD một tuần. Tương tự với Carvertise, nếu bạn sở hữu một mẫu xe năm 2005 hoặc mới hơn và lái xe hơn 800 dặm một tháng, bạn có thể đủ điều kiện để tham gia các chiến dịch của Carvertise và có thể kiếm được 300-650 USD cho mỗi chiến dịch.

Chia sẻ sự chăm sóc của bạn

Với hơn 19 triệu thành viên, trang mạng Care.com kết nối cung - cầu chăm sóc trẻ em, chăm sóc cao cấp, chăm sóc vật nuôi, và dọn dẹp nhà cửa. chuyên biệt hơn, UrbanSitter rất lý tưởng cho những người yêu trẻ. Bạn đặt giá và cho biết khu vực địa lý mà bạn có thể cung cấp dịch vụ. UrbanSitter thu phí hàng tháng đối với các bậc phụ huynh có nhu cầu truy cập, nên bạn được giữ 100% thù lao. Talkspace là nền tảng kết nối các bác sĩ tâm lý với bệnh nhân và các bác sĩ uy tín, có bằng cấp được công nhận có thể kiếm được khoảng 3.000USD/ tháng từ nguồn này.

Nếu bạn có niềm đam mê đối với thành phố của mình và có sở thích giao tiếp, bạn có thể trở thành hướng dẫn viên du lịch không chuyên và Vayable được thiết kế cho bạn. Còn nếu đã là một hướng dẫn viên chuyên nghiệp, bạn có thể sử dụng ToursByLocals để kết nối trực tiếp với khách hàng và có được thu nhập tốt hơn.

Nếu đam mê ẩm thực và có khả năng nấu nướng, sao bạn không thử nhìn qua Feastly? Một đầu bếp New York kiếm 1.000 USD một tháng nhờ làm việc bán thời gian trên trang web này.

Zeel hoạt động như Uber đối với dịch vụ mát xa. Các nhân viên mát xa được cấp phép có thể kiếm thêm bằng cách nhờ Zeel “lấp đầy” thời gian rảnh rỗi của họ và bỏ túi khoảng 75% số tiền khách trả (khoảng 99 USD cho một liệu trình massage 60 phút), cộng với 18% tiền tip.

Còn nếu là người có tình yêu đối với động vật, thì Rover.com, DogVacay.com hay Pawshake chính là dành riêng cho bạn. Các trang này cung cấp dịch vụ giữ thú cưng trong khi chủ của chúng đi công tác, đi nghỉ; bạn lên giá và chăm sóc chúng, đưa chúng đi dạo, chăm sóc ban ngày, còn nhà mạng xử lý các khoản thanh toán, hỗ trợ bảo hiểm và bác sĩ thú y khi cần thiết… Một số người có thu nhập khoảng 1.000 USD/ tháng khi tham gia cung cấp dịch vụ.

Theo Tạp chí Doanh nhân

1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Tuesday 2016-10-04

class

Tôi muốn nói: haizzz

cuộc đời, đ' hiểu sao mình toàn gặp những thành phần hãm thế không biết, mình là một đứa rất biết cách lắng nghe nhưng đ' hiểu sao mình toàn gặp những hạng người ko biết lắng nghe, nhất là trong công...
2 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Monday 2016-10-03

class Câu chuyện

Điều gì khiến các cậu hối hận nhất?

1. Không đi thăm ông nội thường xuyên vì sức khỏe ông tốt lắm. Ngỡ rằng ông sẽ ở bên mình ít nhất là 20 năm nữa. Ai ngờ một ngày ông đột ngột ra đi vì tai nạn giao thông..

2. Chính là ở giờ phút quyết định nhất, đã không dũng cảm nói ra tình cảm của mình.
Vào ngày ấy, tháng ấy, năm ấy nếu được quay trở lại, dẫu cho là có bao nhiêu thương tổn, mình vẫn sẽ giữ cậu ấy lại bên mình.

3. Nói đến việc tớ hối hận nhất có lẽ là tớ đã đi chơi trước lúc bố mất. Giá như lúc đấy tớ ở nhà, bên cạnh bố thì có lẽ đã được gặp mặt bố lần cuối trước khi tai nạn xảy ra. Cậu, có tưởng tượng được việc, đột nhiên mất đi người mình thương yêu mà không được nhìn thấy người đó lần cuối không ?

4. Tôi chỉ vì một phút không bình tĩnh mà chấp nhận lời tỏ tình của cậu ấy :)) Tôi không thích cậu ấy, nhưng cậu ấy thì lại thích tôi, rất thích tôi, tôi chỉ cảm động cậu ấy, một chút thôi.. Lại biến cậu ấy trở thành kẻ thay thế cho người tôi thích. Khi nói ra lời chia tay, khi nhìn vẻ mặt cậu ấy, tôi không biết đã tự tát mình bao nhiêu cái..

5. Trong tgian còn ở cạnh, đã nhiều lần làm người ấy buồn, đã không đối xử tốt hết mức. Bây giờ đến tư cách hỏi thăm "Dạo này khoẻ không?" cũng không còn nữa. Thanh xuân của tôi, chúc cậu một đời bình an vui vẻ.

6. Luôn có một niềm tin mãnh liệt rằng chỉ cần mình kiên trì thì người ta cũng sẽ kiên định. Hiện thực tàn khốc, mình kiên trì bao nhiêu thì trong mắt người ta càng trở nên ngu ngốc bấy nhiêu :))

7. Hối hận vì đã bỏ rơi một con người một lòng một dạ thương yêu mình, đến khi đi xa rồi mới nhận ra trái tim vẫn còn thổn thức nhớ về người đó, cho dù là có người mới đi chăng nữa, một phần trái tim vẫn dành cho người đó..

8. Hối hận vì đã thích cậu lâu đến vậy :))) kể cả khi cậu đã ở nên người khác vẫn luôn thích cậu, lại còn vì cậu mà từ bỏ rất nhiều người. Nhưng nếu cho tớ làm lại, tớ vẫn sẽ chọn thích cậu :))

9. Có lẽ là khi crush và bồ nó giận nhau, tôi đã tìm mọi cách, không tiếc thời gian để giảng hòa, để rồi crush coi tôi như em gái tốt.

10. Thật sự cũng không biết rằng có hối hận không khi để cả tuổi thanh xuân chỉ tràn ngập một bóng hình, bỏ qua hết mọi thứ ngoài kia..

11. Hối hận nhất là những lúc đua đòi theo chúng bạn, bắt bố mẹ phải khổ cực..

12. Biết trước bữa nay có giờ kiểm tra thì đã xin nghĩ học ở nhà ngủ cho rồi..Mình thật hối hận vì hành động thiếu iot như vậy :<

13. Nhắm mắt lại sau khi tắt báo thức =))))))

14. Điều hối hận nhất chính là không kịp nói câu yêu thương, cho đến khi người đó biến mất khỏi thế giới của mình mới thấy tiếc nuối :)

15. Hối hận vì lười biếng ôn thi đại học. Các em 12 à, thất tình kh đáng sợ rớt đại học mới đáng sợ đấy..

16. Tôi chưa bao giờ hối hận vì những gì tôi đã làm. Vì đơn giản, tại thời điểm đó, đó là tất cả những gì tôi muốn.

17. Đợi từ 12 rưỡi đến 3 rưỡi, chỉ vì một câu: "Anh mua đồ ăn cho em nhé."

18. Không yêu bản thân thật tốt ?

19. Là khi cấp 2 đi học để bọn bạn trong lớp làm cha thiên hạ và mẹ thiên nhiên với mình :))

20. Hối hận nhất là một mực tin rằng cậu ấy đối với mình là hết lòng ..

21. Hối hận rất nhiều. Hối hận đã không đối xử tốt với bố mẹ, đã không học hành chăm chỉ, đã sống lỗi với nhiều người, đã không theo đuổi ngành nghề mình thích..

22. Hiện tại không hối hận gì cả. Vì tất cả mọi thứ là mình quyết định, mình chọn nên không thể mà hối hận.

(Hội ngược)

2 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class

Tôi muốn nói: Nói thật

Hôm nay mưa to cả ngày thích quá trời quá đất nên nghĩ là nên đẩy ngày nói thật vào hôm nay luôn.bình thường xạo xạo nhưng lâu lâu cũng dành ra một ngày để nói thiệt hết mọi thứ, tất nhiên là không để...
1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Sunday 2016-10-02

class Câu chuyện

Ước gì bố mẹ đừng nói với con những lời như thế!

1. Tôi nhớ một chú công an từng nói: "Đừng dọa trẻ con rằng nếu chúng không ngoan, sẽ bị công an bắt. Chúng tôi hy vọng lúc chúng cảm thấy sợ hãi sẽ chạy về hướng chúng tôi, chứ không phải bị chúng tôi dọa chạy."

2. "Nếu không phải vì con thì bố mẹ đã ly hôn từ lâu rồi."

3. "Con đừng so bì với người ta, nhà người ta giàu, nhà mình nghèo."

4. Đừng chọn lúc ăn cơm để mắng mỏ, dạy dỗ trẻ, có chuyện gì cũng phải để sau bữa ăn. Tới tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác khi vừa khóc vừa nhét thức ăn vào miệng, cảm giác bỏng rát từ họng đến dạ dày, thật sự rất khó chịu.

5. "Em thích thì con đưa cho em đi. Em bé hơn, con là anh/chị, phải biết nhường em chứ." Nhưng khi con còn bé như em ấy, con không hư đến mức đòi cho bằng được món đồ mà người khác vô cùng yêu quí như thế.

6. "Mày nhìn con nhà người ta, rồi nhìn lại mày xem..."

7. Khi chơi đùa cùng các bạn nhỏ khác, đừng khăng khăng nhất mực bắt con mình phải nhường nhịn, từ chối. "Cho bạn chơi một lúc thì có làm sao?" "Bị bạn đẩy một cái thì có làm sao?" "Bạn ăn một miếng thì có làm sao?"... Nhường nhịn thỏa đáng, nhường nhịn cũng phải tùy trường hợp, cứ lúc nào cũng nhường, cũng nhịn sẽ khiến đứa trẻ khi lớn lên trở nên yếu đuối, sợ người.

8. Trẻ con cũng có lòng tự trọng của chúng, đừng lúc nào cũng lôi những chuyện xấu hổ từng xảy ra với chúng ra làm truyện cười kể cho người khác, cũng đừng đem bí mật chúng tin tưởng nói ra với bạn ra làm chủ đề bàn luận, nói chuyện sau giờ cơm, dù là với họ hàng thân thích.

9. Tất cả những ngôn ngữ liên quan đến phủ định và giận cá chém thớt. Rất nhiều lời nói ra trong lúc vô tình, sẽ theo đứa trẻ tới tận khi chúng lớn lên. Đừng coi trẻ con như cái thùng rác để xả cảm xúc.

10. Đừng bao giờ so sánh con mình với con người ta. Trên thế giới này không có trẻ hư, chỉ có những bậc làm cha làm mẹ và những người làm thầy làm cô không biết giáo dục trẻ.

11. Người mẹ hỏi đứa con: "Sau khi tuyết tan là gì?" Đứa bé đáp: "Là mùa xuân, mẹ ạ!" Người mẹ ngay lập tức đánh vào đầu đứa con: "Tuyết tan là nước chứ!" Mong người lớn đừng bao giờ hạn chế, trói buộc trí tưởng tượng của con trẻ!

12. Đừng mắng trẻ nhỏ lúc đang ăn cơm và trước lúc ngủ. Khóc trong lúc ăn và khóc trong khi ngủ là những chuyện bi thảm nhất trong đời.

13. Đọc nhật kí của con, rồi coi nó là một chuyện hết sức hiển nhiên: "Gớm, đọc thì làm sao? Mày cởi truồng bố mẹ còn thấy rồi nữa là nhật kí! Mà mày thì có bí mật gì đâu mà phải giấu?"

14. Một em nhỏ 3, 4 tuổi không biết học được ở đâu mấy câu chửi bậy, người lớn trong nhà nghe thấy chỉ biết cười to rồi khen thông minh.

15. "Đừng chơi với ABC, nó học dốt/ nó bị bệnh XYZ/ nó hư/ bố mẹ nó blablablah..."

16. "Người lớn nói thì phải nghe chứ!" Mọi yêu cầu đều bị phủ quyết ngay khi vừa nói ra, hỏi bố mẹ lí do, chỉ nhận một câu: "Bố/Mẹ nói không được là không được!"

17. Thay vì chỉ trích, hết chê trẻ học kém, làm không tốt, hãy thay bằng câu khích lệ, cổ vũ trẻ lần sau làm tốt hơn.

18. Đừng lôi gia cảnh ra để làm áp lực cho trẻ con, đừng suốt ngày than vãn "Nhà mình nghèo", "Nhà mình không có tiền", "Nhà mình không so được nhà người ta"... Bởi thay vì trở thành động lực, rất có thể nó sẽ trở thành mặc cảm tự ti cho trẻ.

19. Bố mẹ còn chưa nói gì, nhưng cả đống họ hàng đã chỉ trỏ: ""Vịt giời" thì học nhiều làm gì? Đằng nào chẳng phải lấy chồng?" "Nhà này sau này làm gì có phần mày, em mày nó cũng đuổi mày sớm thôi." Ghét nhất cái kiểu trọng nam khinh nữ như thế.

20. Kiểm tra được 8 điểm, còn thiếu 2 điểm là được trọn điểm. Họ sẽ trách mắng, oán giận tại sao không giành được 2 điểm kia, phê bình con cái không biết cố gắng, mà quên thử nghĩ xem 8 điểm kia con họ đã làm cách nào để đạt được.

+
2 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Saturday 2016-10-01

class Câu chuyện

Cái gạt tay và xảo ngữ

Xem link trước khi đọc bài viết này.

http://vnexpress.net/tin-tuc/goc-nhin/cai-gat-tay-va-xao-ngu-3476918.html

Bài viết này dưới một góc nhìn khác, văn chương với những từ ngữ mới lạ.

Mình thấy rất hay.

Cũng không nói là đồng ý quan điểm, vì việc "CA túm tóc" đã cho ra quá nhiều luồng ý kiến. Nhưng bài viết này khiến mình nghĩ đến một vấn đề là ai đúng ai sai, có nhất thiết phải xác định không?

Việc bị đánh và ai đánh, ai là người đúng sai trong đây.

......................

+
1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class

Tôi muốn nói: thích thì nói thôi

Nhiều khi thấy bản thân không còn cảm xúc gì nhiều, mọi thứ cứ bình thản.Nhưng lại rất nóng tính, hay cáu giận, vì mọi thứ cứ nghẹn lại, không nói được, không khóc được. Mọi thứ cứ dồn lại và chôn chặ...
0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Friday 2016-09-30

class Câu chuyện

Khi startup bị biến thành sản phẩm trục lợi

Các startup đang bị biến thành những sản phẩm để ngành kinh doanh cung cấp các hội thảo, website, khóa học… trục lợi.

Arthur Attwell là nhà sáng lập của Paperight, một startup về lĩnh vực xuất bản ở Nam Phi. Sau 6 năm hoạt động, anh đã phải đóng cửa start-up của mình vào đầu năm 2015.

Những năm tháng vật lộn trong giới khởi nghiệp đã giúp anh hiểu được rằng, các startup đang trở thành món hàng kiếm tiền của một ngành kinh doanh mới. Dưới đây là chia sẻ của Arthur về những bài học anh rút ra sau thất bại của mình.

Các startup đang trở thành một loại hàng hóa cho một ngành kinh doanh mới. Ngành này kiếm tiền nhờ cung cấp các hội thảo, website, khóa học và cuộc thi dành cho startup.

Là nhà sáng lập của các startup non trẻ, chúng ta khó nhận biết được đâu là sự ủng hộ và hướng dẫn thực tâm từ ma trận các dịch vụ mà ngành kinh doanh này cung cấp. Các startup đang bị biến thành những sản phẩm để họ trục lợi.

Bị cám dỗ bởi những ánh hào quang mà họ tô vẽ, chúng ta đang phung phí thời gian vào những chuyến bay, những buổi thuyết trình, những lần điền thông tin chỉ để ai đó có thể bán vé cho chương trình của họ.

Tôi đã trải nghiệm đủ cả và không thấy bất kỳ lợi lộc nào. Tôi thấy hối tiếc về khoảng thời gian đó. Dưới đây là năm bài học nhớ đời tôi đã đúc kết được từ kinh nghiệm của mình:

1. Không tham dự các sự kiện dành cho startup

Tôi đã được mời đến năm sự kiện dành cho startup trong tuần này. Những buổi hội thảo, triển lãm, bữa sáng dành cho startup. Hãy nói không với tất cả. Các sự kiện startup được xem là “có ích cho việc mở rộng quan hệ”.

Tôi đã có một hoặc hai mối quan hệ thú vị từ những sự kiện này. Nhưng phần lớn những sự kiện như thế chỉ làm lãng phí thời gian mà đáng lẽ tôi nên dành cho công ty của mình.

Nếu bạn đang làm dự án về xuất bản, y tế, kỹ thuật hay một ngành nghề khác, bạn sẽ không tìm thấy khách hàng trong giới startup đâu.

Ở một sự kiện dành cho startup, bạn sẽ chỉ được gặp những người trong ngành startup. Họ không phải là khách hàng của bạn. Chỉ nên đến những sự kiện có nhiều khách hàng tiềm năng trong ngành của bạn.

Bạn vẫn có thể dành thời gian ăn tối với một vài doanh nhân trong giới startup mà mình thích. Điều đó sẽ giúp bạn bớt cô đơn. Còn thì nếu không phải ra ngoài bán hàng, tốt nhất là trở lại văn phòng và làm việc. Hoặc bạn hãy về nhà và dành thời gian cho gia đình.

2. Không tham dự các cuộc thi dành cho start-up

Sau các sự kiện là các cuộc thi. Cuộc thi sáng kiến, cuộc thi quảng cáo, cuộc thi kế hoạch kinh doanh. Đôi khi giải thưởng là một khoản đầu tư vào công ty của bạn (Giải thứ nhất, một nhà đầu tư. Giải thứ hai, hai nhà đầu tư).

Nhưng đừng vội mừng. Những giải thưởng này chưa chắc đã có giá trị trên thực tế.

Tôi từng được một công ty tư vấn quốc tế lớn gọi điện thông báo, chúng tôi đã giành được một giải thưởng lớn về sáng kiến. Nhưng tôi không thể nói cho bạn biết về giải thưởng này vì tôi phải trả phí đăng ký cho họ nếu tôi làm vậy. Họ muốn tôi trả 7.500 euro chỉ để nói cho mọi người biết là chúng tôi đã thắng.

Bạn cũng có thể giành được các giải thưởng “hỗ trợ kinh doanh”. Các chương trình này sẽ cử sinh viên MBA đến “giúp bạn phát triển doanh nghiệp”. Nhưng kỳ thực là họ đang muốn tìm nơi thực tập cho khóa học của mình ở trường. Tôi đã phải ngồi với những nhóm chẳng biết gì về lĩnh vực tôi làm, dùng thời gian của tôi để nói về những điều tôi đã biết. Tôi thấy tiếc vì khoản thời gian đó.

Nếu bạn chắc rằng mình có thời gian để tham gia các cuộc thi, chỉ chọn những cuộc thi miễn phí và biết rằng mình có thể thắng. Đừng trở thành sản phẩm cho họ kiếm tiền.

3. Cẩn thận với lời mật ngọt của giới truyền thông

Những gì báo chí viết về giới startup thường rất hấp dẫn. Họ luôn vẽ ra những viễn cảnh tươi sáng và tán tụng bạn, đặc biệt là nếu bạn giành được một giải thưởng nào đó.

Ở Paperight, chúng tôi lập ra một danh sách dài các bài báo ca ngợi mình. Chúng tôi đã giành các giải thưởng về startup ở London, Frankfurt và New York, và thậm chí còn được ca ngợi công khai ở quốc hội Nam Phi.

Hồ sơ của công ty chúng tôi được đưa vào các tờ báo nổi tiếng như CNN và Forbes. Tôi chắc rằng những giải thưởng đã khiến báo chí ca ngợi chúng tôi nhiều như vậy.

Nhưng điều đó không làm tăng doanh số của chúng tôi hay sự để ý của nhà đầu tư. Với một doanh nghiệp trẻ đang chập chững bước vào thương trường, doanh số là điều quan trọng nhất.

Đúng là những lời khen ngợi có tác dụng kích thích nhân viên và khơi dậy niềm tin của nhà đầu tư. Nhưng hiệu ứng này sẽ mờ nhạt dần sau một vài giải thưởng. Vì thế, đừng quá tin vào những gì báo chí nói về start-up và hãy tập trung vào công việc của bạn.

4. Đừng nói với khách hàng công ty của bạn là một startup

Mọi doanh nhân đều nói họ yêu thích các startup. Nhưng không ai muốn mua sản phẩm từ một startup. Đặc biệt là các công ty lớn. Công ty lớn muốn mua hàng từ các doanh nghiệp lớn, ổn định. Họ muốn tin rằng, công ty của bạn sẽ vẫn hoạt động lâu dài. Họ muốn làm việc với một thương hiệu quen thuộc.

5. Chỉ nhận sự giúp đỡ thực chất

Những người làm startup luôn cần được giúp đỡ, dù là về tinh thần, kiến thức hay tài chính. Nhưng chúng cũng có thể làm bạn xao nhãng và không đem lại hiệu quả thực tế.

Thay vào đó, hãy tìm một người có kinh nghiệm trong lĩnh vực của bạn. Những lời khuyên của họ còn có giá trị hơn cả trăm giải thưởng vô nghĩa.

+
1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Wednesday 2016-09-28

class

Tôi muốn nói: câm đi

những mối quan hệ của tôi thường không đi đến đâu, bởi tôi quá tệ trong việc duy trì các mối quan hệ đó.kiểu như đến một lúc nào đó tôi không còn khả năng suy nghĩ nên nói gì, làm gì nữa, rồi tôi im l...
0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Đọc xong chuyện cậu SV ăn cơm nguội với nước mỳ tôm, bạn sẽ không còn muốn than vãn thêm nữa!

Vì có những người rõ ràng là nghèo khổ hơn mình, kém may mắn hơn mình, nhưng tại sao họ vẫn mỉm cười, vẫn sống tốt, tuy vất vả nhưng không bao giờ bỏ cuộc? Còn mình, lại luôn ngồi yên và than vãn.

Thái độ làm nên cuộc đời, tôi vẫn luôn tin như thế. Đó là lý do có những người sống trong nhung lụa giàu sang vẫn không thể vui, có những người vật chất chẳng bằng ai, thậm chí là sống chật vật với gánh nặng cơm áo gạo tiền lại vẫn có thể lạc quan, vẫn chưa bao giờ ngừng bỏ cuộc.

Câu chuyện của cậu sinh viên dưới đây cũng như thế. Sinh ra trong gia đình nghèo ở miền Trung, nhà có 4 người con, đôi lúc cơm còn không đủ bữa; rồi một thân một mình bươn chải vừa học vừa làm ở Hà Nội, tự nuôi mình, tự lo ăn học, chăm sóc cho gia đình... nhưng không một lời than vãn, chỉ biết cố gắng và cố gắng.

Đọc xong câu chuyện được đăng tải trên trang NEU Confessions dưới đây, có lẽ bạn sẽ không bao giờ còn muốn than vãn một điều gì nữa. Vì có những người rõ ràng là nghèo khổ hơn mình, kém may mắn hơn mình, nhưng tại sao họ vẫn mỉm cười, vẫn sống tốt, tuy vất vả nhưng không bao giờ bỏ cuộc? Còn mình...

Xin được trích nguyên văn câu chuyện này:

- Mày đang ăn gì thế?

- Tao vừa ăn mì xong vẫn đói nên lấy cơm nguội bỏ vào nước mì ăn tiếp, mày ăn không?

....

Mình là K54, bạn cùng phòng trọ mình cũng là K54, 2 thằng cùng ra trường nhưng số phận lại khác nhau. Nhà mình thì cũng bình thường, tính tình mình hơi trầm, mình đang chờ việc nhà nước và mình sẽ dừng việc giới thiệu về mình ở đây vì đây là câu chuyện về thằng bạn cùng phòng đã ở với mình hơn 2 năm. Nhà nó nghèo, mình phải dùng từ nghèo, nó ở 1 tỉnh miền Trung đất mặn, trồng lúa còn khó. Bố mẹ nó đi đánh cá xa bờ, ngày nào cũng như ngày nào để nuôi cả gia đình. Nhà nó có 4 anh em, nó cũng kể ngày xưa sinh đẻ có kế hoạch gì đâu nên nhỡ, kiểu ngày xưa bố mẹ không được học nhiều, người ta đến tuyên truyền cũng chẳng nghe nên cứ thế, đến lúc nhỡ rồi thì mới nhận ra...

Cũng may, dưới nó còn 1 đứa em gái và 1 em trai cũng học cấp 3, 1 đứa lớp 12 và 1 đứa lớp 10, còn em út thì đang học cấp 2, tất cả đều đang được đi học đầy đủ, chúng nó cũng ngoan, vì bố mẹ nó luôn dạy chúng nó phải học thằng bạn cùng phòng mình, nó là tấm gương sáng cho mấy đứa em. Nó kể ngày xưa nhà nó còn khó khăn hơn bây giờ nhiều, đánh cá cũng như làm đồng vậy, có những đợt mất mùa, mấy đứa em phải cố gắng ăn uống tiết kiệm lấy tiền đóng học, bố mẹ nó quan niệm ăn uống cũng quan trọng nhưng học tập cũng không kém phần, có những ngày ăn cơm với muối vừng, với tương bần, 1 quả trứng mấy anh em ăn chung... nhà nó lại không thuộc diện chính sách, nó bảo là để có diện chính sách ở đây ko dễ....

Lúc nó mới chuyển đến đây, để mình hiểu về nó hơn nó cũng kể cho mình rằng chuyện của nó và mong mình thông cảm nếu nhiều lúc nó hơi khó khăn trong việc tiền nong nhưng chắc chắn nó sẽ trả đủ. Nó từ lúc biết tin đỗ đại học, gia đình vừa vui vừa buồn, vui vì biết tin nó đỗ, tương lai có thể nó sẽ rộng mở hơn, buồn vì lên đại học sẽ có nhiều chi phí phải bỏ ra hơn, nhà nó cũng chưa ai đi học đại học nên ko biết chi phí sẽ như nào, cũng may là K54 đóng học phí chưa phải là cao lắm. Nó đỗ đại học, bố mẹ còn phải vay họ hàng anh em mỗi người 1 ít 1 ít để làm thủ tục, lo cho nó thời gian đầu vì vay nhiều ai cho, người ta cũng nghi nghi nhà nó không có để mà trả mà.

Đợt nó mới lên, cũng bị nhiều người bắt nạt rồi nó thế này thế kìa vì cũng do vùng miền là 1 phần, giọng nó ko lạc đi đâu được nên nhiều người hiểu sai nó. Nó mất 2 tháng đầu tiên khó khăn trên đất Hà Nội dần cũng quen, trước khi chuyển về cùng mình, nó ở trong 1 khu trọ lụp sụp, hồi đó trọ mất có 1tr2/1 tháng, cả điện nước 2 người thì mỗi người hơn 700k thôi, sau tăng lên cao nên nó chuyển về chỗ mình. Sau 2 tháng ở trên Hà Nội, nó bắt đầu xin được công việc là phát tờ rơi, ngày nào cũng đi phát, ai thuê thì nó đi phát, mỗi ngày cũng tầm 80-100k tùy từng số lượng tờ rơi đi phát. Ngoài ra nó còn tìm hiểu thông tin để đi dạy thêm, cuối cùng cũng được người ta nhận, mà người nhận nó dạy thêm lại là 1 người cùng quê.

Năm nhất, năm 2 phần lớn thời gian nó dành cho 2 việc, học tập và đi làm thêm, nó cũng chỉ dạy thêm là chính, ngoài ra nó đi phát tờ rơi, thỉnh thoảng đi bốc vác ở chợ Long Biên hoặc mấy chợ đầu mối kiếm thêm, mỗi lần bốc vác như vậy nó đc 150-200k. Nó kể rằng thực ra đi làm là 1 phần, chứ cách ăn tiêu của nó cũng là 1 phần quan trọng, nếu ví dụ mình làm có ra 10tr mà tiêu hết 11tr thì cũng âm tiền, nhưng nếu làm ra 10tr mà tiêu 5tr thì lại là 1 chuyện khác. Nhưng mọi người cứ hình dung, mỗi tháng nó kiếm như vậy vẫn có bao nhiêu thứ phải lo, nó không để ra được đồng nào.

Những năm đầu đại học, có bao nhiêu hết bấy nhiêu, để dành ra được mấy đồng, thì vào năm học nó lại phải giúp bố mẹ đóng học cho các em, đóng học cho nó, rồi thỉnh thoảng mua cho các em nó cái áo, cái quần, đôi dép, sang năm học mới, không có quần áo cho các em, chúng nó lại buồn. Nó kể có đợt bố ốm, mẹ lại ở nhà chăm bố nên ko ra biển đc, cả nhà lại đói ăn, nó còn phải đi vay tiền để gửi về mua thuốc thang cho bố, lo các chi phí nhưng may mà bố cũng khỏi, ko phải bệnh nặng lắm, các em nó hồi đó mới cấp 2, 1 đứa cấp 3 vẫn còn ngây thơ, không nghĩ đến việc gia đình nghèo khổ cỡ nào.

Đấy, đến năm 3, nó chuyển tới chỗ mình nó dành dụm mãi mới mua được cho bố chiếc xe wave nhưng cũng chỉ mua lại hơn 8tr, vẫn mới, nhờ người kiểm tra xe máy móc thì vẫn ổn tặng bố mẹ, chứ bố mẹ đi con xe cà tàng hỏng lên hỏng xuống, đi có khi chết máy giữa đường, bán may ra được 1tr khổ lắm, cả nhà nó như mở tiệc ăn mừng vì nghĩ chắc chẳng bao giờ mua được xe... Nó cứ như vậy thôi, cũng may thằng này học giỏi, nó đi làm mà ko ảnh hưởng nhiều đến việc học, chứ để trượt môn, lại mất tiền học lại thì chết. Tất nhiên, nó ko được bằng giỏi rồi, vì nó đi làm suốt, thời gian học cũng chẳng còn nhiều nên nó phải đánh đổi, làm sao có đủ thời gian để vừa giỏi làm vừa giỏi học. Nói đến chuyện yêu đương thì...chả có, như ở trên, thời gian đâu ra, mà nó còn bảo là chắc chỉ yêu được người cùng quê, với lại khổ như nó thì ai yêu....

Sang năm 4, là năm cuối, phần lớn thời gian nó dành cho việc đi làm vì môn chuyên ngành cùng việc thực tập dễ thở hơn rất nhiều. Nhưng nó kiếm ra bao nhiêu thì cũng tỉ lệ nghịch với bố mẹ nó bấy nhiêu. Bố mẹ nó càng ngày càng yếu, ko ra biển đc nhiều nên kiếm ít đi, còn nó kiếm nhiều lên nhưng cũng bù vào phần của bố mẹ nó mà thôi. Hơn thế nữa, các em càng ngày càng lớn, càng có nhiều thứ phải chi, nó lại nai lưng ra làm, ngày nào cũng như ngày nào ngày đi học, có hôm thì trốn học nhờ người điểm danh hộ để đi làm, đi học xong là tranh thủ ăn cơm, lúc mình nấu, lúc nó về sớm thì nấu, rồi lại phi thân ra đường đi làm, đợt nào mà thất nghiệp lại làm ship tạm thời, rồi tiếp tục đi bốc vác (vì nó là thợ quen nên giờ cũng đc 200k/1 buổi rồi), ai thuê nó làm gì, nó làm đc thì nó làm, cũng may thằng này đi làm nhiều nên ít khi thât nghiệp lắm, chỉ mất 1,2 ngày rồi đâu lại vào đó, nó hạn chế đi bốc vác vì nó bảo là làm gì có sức khỏe, bốc vác 1 ngày mấy ngày sau như thằng ất ơ....

Đấy, nó nghèo vậy đấy, nó nghèo nhưng nó biết cố gắng, nó ra trường bằng khá, nó cũng mới xin được việc thôi, mới trong thời gian thử việc, nó quyết tâm lắm, nó nói với mình rằng có khó khăn nó cũng phải vượt qua, nó có thể khổ nhưng các em nó không được khổ, bố mẹ nó cũng khổ nhiều rồi... có đôi lần, nó cần tiền gấp, mình cũng cho nó vay nhưng nó cũng chỉ dám vay 100 -3 00k là cao nhất, xong cái nó trả luôn, nó cũng không nợ ai đồng nào... ai hiểu thì sẽ giúp nó trong khi nó khó khăn. Nhiều lúc nó về muộn thấy nó ngồi lủi thủi ăn cơm rồi học bài, nhìn thấy chạnh lòng vì mình cũng như nó nhưng cảm giác, mình không thể nào làm đc những việc như nó... rồi tự dưng nghĩ, 1 năm có khoảng 5000 sinh viên đỗ NEU, liệu có bao nhiêu người như nó...

Đêm nay cũng vậy, giữa đêm, nó về lúc nào mình ko biết, chỉ khi nó lạch cạch cầm bát cơm chan nước mì mình mới hỏi:

- Mày đang ăn gì thế?

- Tao vừa ăn mì xong vẫn đói nên lấy cơm nguội bỏ vào nước mì ăn tiếp, mày ăn không?

....

Vậy mà lúc tối, nó bảo mình không phải làm cơm cho nó vì nó ăn ngoài... hay nó lại tiết kiệm nữa...".

Sau khi đăng tải, câu chuyện đã nhanh chóng nhận về hơn 10.000 lượt like cùng rất nhiều bình luận đồng cảm từ mọi người. Cho đến hiện tại, nó vẫn đang được chia sẻ rất rộng rãi trên mạng xã hội cùng không ít suy ngẫm.

Theo Tri thức trẻ

+
1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Tuesday 2016-09-27

class

Tôi muốn nói: shit !

Hôm qua tôi đọc một cuốn sách, nói về những trải nghiệm để có những cảm xúc khác nhau.Hôm nay tôi chọn một chuyến xe bus và chuyến đi vô định bắt đầu.Chuyến xe chỉ có hai cô gái, là tôi và một bạn sin...
1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class

Tôi muốn nói: sống và chết

nhiều khi tôi nghĩ là tôi sắp chết bởi những cơn khó thởnhững cơn đau buồn chợt ập đến rất nhanh và mạnh mẽThật ra tôi nằm mơmơ thấy chính mình chết đi, như một giấc ngủ, nhắm mắt lại rồi không còn bi...
1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Sunday 2016-09-25

class Câu chuyện

Những khoảng trống không phải để lấp đầy

Có hai từ thường lặp đi lặp lại trong entry của nhiều bạn trẻ, là “buồn” và “cô độc”. Dường như chưa có ai đi qua thời niên thiếu mà không từng trải qua cảm giác đó.

Cô độc. Đó là là lúc bạn cảm thấy tâm hồn cô quạnh ngay giữa chốn đông người, đang quây quần bên người thân mà vẫn thấy riêng mình xa cách, đang cùng bạn bè vui đùa mà vẫn thầm tự nhủ”Nào có ai hiểu lòng ta”.

Cô độc. Đó là khi tâm sự ngôn ngang trong lòng mà không biết tỏ cùng ai, kể cả cha mẹ hay người bạn thân thiết nhất. Là khi ta thấy như mình bị bỏ rơi trong một thế giới đang rộng ra mãi. Là khi ta thấy tràn ngập trong tâm hồn một nỗi buồn dai dẳng không tên. Và rất nhiều khi, chỉ là nỗi buồn vô cớ.

Cô độc là một tâm trạng đáng sợ. Có người trốn chạy sự cô độc bằng cách… ngủ vùi. Có người cố khỏa lấp nó bằng niềm vui ồn ào ở vũ trường hay trong những trò games, có người gặm nhấm nó bằng nước mắt. có người thăng hoa vào nghệ thuật. Những cũng có người bị nó bủa vây không lối thoát để rồi tìm đến cái chết. Ít hay nhiều, khi rơi vào trạng thái cô độc, chúng ta đều cảm thấy tâm hồn mình chỉ còn là một khoảng không đáng sợ, và ta tự hỏi “phải làm sai để lấp đầy khoảng trống này đây?”.

Nhưng bạn biết không, khoảng trống đó không phải để lấp đầy…

Bản chất con người vốn cô đơn. Đó là sự thật. Tất cả mọi người đều có lúc cảm thây cô độc. Cả những người cởi mở, hài hước nhất hay những người đang chìm đắm trong hạnh phúc vô biên, vẫn luôn có những khoảnh khắc không thể chia sẻ cùng ai. Những khoảng trống mà ở đó chỉ riêng ta đối diện với chính mình. Không phải vì chia tay một người bạn, hay mất đi một người thân, hay khi một mối tình tan vỡ thì nó mới xuất hiện. Khoảng trống đã có sẵn ở đó rồi. Luôn ở đó , trong mọi con người.

Tôi sẽ đọc cho các bạn nghe bài thơ Haiku này :

Những lỗ trống tròng củ sen

Khi ta ăn

Ăn luôn cả nó”

( Thơ của một thi sĩ Nhật)

Bạn thấy chăng? Những lỗ trống là một phần của củ sen, cũng như sự cô độc là một phần của đời sống. Vì vậy, hãy nhìn thẳng vào nó. Đừng ngại nói: “Tôi đang buồn. Tôi cảm thấy cô độc” nếu bạn muốn được chia sẻ. Nhưng cùng đừng ngại nói: “ Hãy để tôi một mình lúc này” nếu bạn thực sự muốn như vậy. Đừng ngại vì đó là điều bình thường. Tất cả mọi người trên thế gian này đều thế. Chỉ khác nhau ở một điều: cách ta đối xử với nó. Nỗi cô đơn tạo thành những khoảng trống, bạn càng trốn chạy thì nó càng bám đuôi. Bạn càng tìm cách khỏa lấp thì nó càng dễ quay lại vùi lấp bạn. Điều chúng ta nên làm là đừng tìm cách lấp đầy khoảng trống ấy, nhưng cùng đừng để nó lấp đầy mình. Chúng ta chỉ đơn giản nhận ra sự hiện hữu của nó, và bình tĩnh đối diện.

Người ta gọi tuổi mới lớn là “tuổi biết buồn”. Biết “buồn” tức là chạm ngõ cuộc đời rồi đó. Biết buồn tức là bắt đầu nhận ra sự hiện hữu của những khoảng trống trong tâm hồn. Biết buồn là khi nhận ra rằng có những lúc mình cảm thấy cô độc. Khi đó, hãy dành cho sự cô độc một khoảng riêng, hãy đóng khung sự cô đơn trong giới hạn của nó, như một căn phòng trống trong ngôi nhà tâm hồn. Mỗi lần vào căn phòng ấy, dù tự nguyện hay bị xô đầy, thì bạn vẫn có thể điềm tĩnh khám phá bản thân trong sự tĩnh lặng. Để rồi sau đó, bạn bình thản bước ra, khép cánh của lại và trở về với cuộc sống bộn bề thường ngày, vốn lắm nỗi buồn những cũng không bao giờ thiếu niềm vui…

+
2 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Bộ sưu tập

www.000webhost.com