Mẹo: Ấn hotkey ← và → hoặc Z và X để xem nhanh hơn

Sunday 2016-09-11

class Câu chuyện

Triết học về tình yêu

Tình yêu xuất phát từ sự hoài mong cuồng loạn, từ sự khao khát vươn tới mục tiêu chứ không phải sự vui sướng khi đạt được nó


Triết học về yêu? Bạn đã bao giờ từng thử? Tại sao suy nghĩ trong khi làm tình là vi phạm luật cơ bản của việc giao hợp? Nhan sắc khai sinh tình yêu hay tình yêu khai sinh nhan sắc? Có phải nó yêu tôi chỉ vì tôi yêu nó?... Triết gia đường phố đại tài của thế kỉ 21, Alain de Botton sẽ cùng bạn "triết học" trong cuốn tiểu thuyết đầu tay Luận về yêuqua ngòi bút điêu luyện, sắc sảo nhưng cũng vô cùng hóm hỉnh của mình.

Bạn có bao giờ từng thủ thỉ với người kia rằng: "Cậu là định mệnh của đời tớ" Có phải trước khi tớ với cậu sinh ra, Chúa trời đã sắp đặt chúng mình sẽ là của nhau. Hay có một lời giải thích thực tế hơn, đơn giản là con người chỉ phát minh ra số phận để tạo ra ý nghĩa cho sự vô nghĩa của ngẫu nhiên.

Ví dụ, theo như nhân vật “tôi” trong câu truyện tính toán, khả năng anh ta và nàng Chleo xinh đẹp kia có thể ngồi cạnh nhau vào một buổi sáng tháng Chạp trên bầu trời của biển Manche trong một chiếc Boeing của British Airways từ Paris-Lodon là 1 trên 989,727. Xác suất này nhỏ tới mức anh ta cảm tưởng “từ khi mỗi người chúng tôi sinh ra, dường như cái tâm trí lớn lao trên trời cao đã khéo léo xê dịch quỹ đạo của chúng tôi để một ngày nọ chúng tôi gặp nhau trên tuyến đường Paris-London.”

Không nói xa đâu, hãy thử nghĩ lại lần đầu gặp gỡ của bạn với người ấy xảy ra một cách may mắn tới mức khó có thể dùng lý trí để hợp lý hóa nó như thế nào? Nếu chỉ như bạn lỡ một chuyến xe bus, gọi thêm 1 cuộc điện thoại, hay bước vào ngay khi cô ấy vừa bước ra, có lẽ bạn đã có một định mệnh khác.

Ấy thế mà dưới ánh sáng của tình yêu, con người có thể vận dụng thuyết định mệnh lãng mạn để biến một sự việc dường như bất khả về mặt xác xuất trở thành một thứ gì đó hẳn phải đã được đáng tối cao che dấu và lên kế hoạch 1 cách cẩn thận để bây giờ bạn mới có thể nói được câu: "Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi biết em là định mệnh của đời mình".

Nhưng tại sao lại phải làm thế? Vì con người không thể chấp nhận một việc xảy ra mà không có một lời giải thích thỏa đáng cho chúng. “Chúng ta phát minh ra số phận để tránh né nỗi lo âu từ việc phải thừa nhận rằng chính chúng ta đã tạo ra chút ý nghĩa cho đời sống của mình, rằng không có cuộn giấy nào (và bởi vậy không có số phận định trước nào đang đón đợi) và người mà chúng ta có thể gặp hoặc không gặp trên máy bay chẳng có nghĩa lý nào ngoài những gì chúng ta gán cho họ - tóm lại, đó là nỗi lo không ai viết trước câu chuyện tình hay đảm bảo tình yêu cho chúng ta.”

Và một khi mầm tình yêu đã được gieo hạt, bạn biết mình sẽ không bao giờ có thể trở lại con người của ngày hôm qua. Lý trí sẽ lu mờ, quá trình thần tượng hóa cô ấy bắt đầu. Những thứ chán ngắt đột nhiên được phát ra từ miệng cô ấy lại làm bạn cảm thấy chú tâm lạ lùng. Bạn sẽ còn chẳng buồn đánh giá nó "là sâu sắc hay hài hước, vấn đề không còn ở chỗ cô nói cái gì, mà ở chỗ cô ấy đang nói ra điều đó".

Hey, dậy đi, trở lại thực tại đi nào. Bạn chỉ gặp cô ấy được có 1 lần thôi mà. Vậy là, chỉ ngay thời khắc tạm biệt của một cuộc gặp gỡ thoáng qua đã, bạn đã cảm thấy một nỗi mất mát lạ lùng. Liệu đó có phải là yêu? Rồi cả ngày hôm đó, chiếc điện thoại thân yêu đột nhiên sẽ biến thành một dụng cụ tra tấn vì bạn chỉ muốn ngay lập tức được kết nối. được hiểu tất cả về cô ấy để thỏa mãn ngay cơn bùng cháy trong lòng bạn.

Nhưng Alain khuyên bạn hãy từ từ, vì "niềm háo hức ban sơ cần xây dựng trên nền móng của sự không biết." Hãy từ từ để tận hưởng một trong những khoảng khắc khổ sở nhưng cũng thú vị nhất trong tình yêu này. Đừng vội vàng tấn công dồn dập hay trách cô ấy lạnh lùng, vì hãy nhớ: "người quyến rũ nhất không phải người ngay lập tức cho ta hôn (chúng sẽ sớm mất đi hứng thú) hay người không bao giờ cho phép ta hôn họ (chúng ta sẽ chóng lãng quên), mà là người biết làm thế nào phân phát đủ liều lượng khác nhau của niềm hy vọng và tuyệt vọng."

Hẹn hò

Sau vài lần nhắn tin thuyết phục, cuối cùng người ấy cũng đồng ý cho bạn một cuộc hẹn. Và hẳn rồi, cuộc đi chơi đầu tiên luôn có không khí kỳ quoặc nhất vì bạn biết đấy "tán tỉnh một ai mà bạn cảm thấy dửng dưng thì dễ, kẻ tán tỉnh vụng về nhất cũng có thể được xem là tay tài tình nhất". Nhưng với thiên thần đang ngồi ngay trước mặt mà bạn thầm thương trộm nhớ kia thì thật khó để không biến mình thành kẻ ngốc.

Bạn sẽ bắt đầu hỏi những câu hỏi tẻ nhạt, khách sáo và cô ấy cũng bắt đầu lại nhả lại thông tin như khi có người dùng gõ từ khóa tìm kiếm trên Google, như "Em thích đọc gì? (“Joyce, Henry James, rỗi rãi thì em đọc tờ Cosmopolitan”), Em có thích công việc của mình không? (“Việc nào cũng như cứt cả thôi, anh có nghĩ thế không?”), Giả dụ thích ở đâu cũng được, em thích ở nước nào? (“Em vẫn sống tốt ở đây, hay bất cứ đâu miễn là em không phải đổi trấu cắm điện cho máy sấy tóc của mình”).." Đằng sau hàng loạt câu hỏi phá băng, vô nghĩa đó, là những câu hỏi trực diện nhưng không thể được hỏi như "Em thực sự là ai?", "Em có thích anh không?" "Anh phải là người như thế nào?" vì sự thân mật cần phải có thời gian.

Ân ái lần đầu

Tuy vậy, vở kịch vẫn phải tiếp tục diễn khi mà cả người đóng kịch và khán giả đều chỉ muốn cúp đèn, tắt nhạc, và có thể tìm chỗ nào riêng tư để có thể dễ mở lòng với nhau hơn. Và còn chỗ nào tiện hơn, ở trong nhà cô ấy. Liệu trong lúc ân ái lần dầu, bạn có nên suy nghĩ? Không nên, bởi vì "tình dục là bản năng, phi lý trí và tự phát, trong khi suy nghĩ thì thận trọng, tách bạch và mang tính đánh giá. Suy nghĩ trong khi làm tình là vi phạm luật cơ bản của việc giao hợp."

Nhưng thật khó để không suy nghĩ vì những gì vừa xảy ra. Cô ấy đã yêu lại mình ư? Con người kiều diễm bấy lâu nay vẫn thờ ơ đột nhiên lại đáp lại tiếng gọi của con tim bạn? Và đó là mối nguy ngại to lớn cho sức khỏe của của mối tình, bởi "sức hấp dẫn của họ sẽ mau chóng phai nhạt đến thế nào nếu họ cũng đem lòng yêu chúng ta."Nếu mục tiêu của bạn là khiến cô ấy yêu mình, thì chẳng phải trò chơi đã kết thúc tại đây hay sao?

Yêu là một sự trốn thoát, nhưng khỏi ai? Khỏi chính sự sa đọa của bản thân khi tìm đến một người mà chúng ta coi là lý tưởng. Nhưng sẽ ra sao, nếu con người tuyệt vời đó lại có thể đáp lại tình yêu của mình. "Khởi nguồn của một thứ tình yêu nào đó nằm ở niềm thôi thúc thoát khỏi con người và khuyết điểm của chúng ta nhờ một sự liên minh với sắc đẹp và sự cao quý. Nhưng nếu người ta yêu yêu lại ta, chúng ta buộc phải quay về với chính mình, và do đó chúng ta được nhắc nhở về những thứ đã đưa chúng ta vào tình yêu lúc đầu."

Bởi theo tư tưởng phương Tây, tình yêu "chỉ đơn giản là một hướng đi, không phải nơi chốn, và đốt cháy chính nó để đạt được mục đích của mình, đó là sự sở hữu (trên giường hay một cách nào đó khác) người ta yêu" như trong "toàn bộ nền thi ca hát rong ở Provence thế kỷ 12 được dựa trên sự trì hoãn giao hợp, người thi sĩ cứ khăng khăng than vãn với người phụ nữ nhất mực khước từ lời mời chảo của một quý ông tuyệt vọng."

Tình yêu xuất phát từ sự hoài mong cuồng loạn, từ sự khao khát vươn tới mục tiêu chứ không phải sự vui sướng khi đạt được nó. Hay theo như triết gia Plato, tình yêu sinh ra từ sự mong mỏi tìm được nửa kia, và có lẽ sẽ chết đi khi bạn đã tìm được chúng.

"Thoạt kỳ thủy, tất thảy loài người đều là động vật lưỡng tính với lưng và hông kép, bốn tay, bốn chân và hai khuôn mặt quay về hai hướng đối diện trên cùng cái đầu. Những động vật lưỡng tính này vô cùng mạnh mẽ và lòng kiêu hãnh của chúng ngạo mạn đến độ thần Zeus buộc phải tách chúng làm hai, nửa đực và nửa cái, và kể từ ngày đó, mọi đàn ông và phụ nữ đều nóng lòng, trong nỗi hoài nhớ mù mờ không phân định, kết nối lại với nửa kia mà anh ta hay cô ta đã bị cắt đi."

Nếu tình yêu được sinh ra từ sự chia cắt, từ nỗi nhớ hoài mong tìm được nửa kia đang trôi nổi giữa 7 tỷ người trên Trái Đất này, vậy liệu nó còn tồn tại khi 2 mảnh ghép tìm thấy nhau hay không?

Trong khi yêu

Tuy nhiên, chẳng mấy khi những người đang yêu lại tự hỏi, mình yêu vì lý do gì. Chuyên yêu đương còn nhiều thứ để lo hơn, ví dụ như tại sao cô ấy lại đi cái đôi giầy mà bạn cả quyết là xấu nhất trên đời, nhưng cô ấy sẵn sàng đi nó hàng ngày. Sự tương đồng kéo chúng ta lại với nhau, nhưng khi đã xích lại đủ gần rồi thì chúng ta mới nhận ra "các chuyện tình không bao giờ thuần khiết như những gì chúng ta tưởng tượng trong những cuộc hành trình dài trên xe lửa, khi chúng ta trộm ngắm nhìn một người xinh đẹp nhìn chằm chằm ra cửa sổ", chính sự mập mờ mới khiến anh ta thôi thúc tìm hiểu con người cô ấy, bởi "có lẽ, người dễ khiến ta yêu nhất là những người mà chúng ta không biết gì."

Chỉ khi sống với nhau, chúng ta mới nhận ra con người kia trông thật hoàn hảo khi nhìn qua chiếc ống nhòm, nhưng lại vô cùng xa lạ khi sống cùng họ. Tại sao cô ấy không bao giờ đậy nắp hộp kem đánh răng lại? Tại sao cô ấy không dành thời gian để đọc sách mà lại đi lên mạng xem những bộ phim mà tôi cho là hoàn toàn nhảm nhí? Con người thật của cô ấy đấy ư! Con người "tưởng tưởng" mà tôi đem lòng yêu những ngày đầu tiên đâu rồi. Đột nhiên, bạn cảm thấy như một đứa trẻ bị lạc trong chính bàn tay của mẹ nó. Đây là lúc tình yêu trưởng thành cần thời gian. Nhưng thời gian để làm gì?

- Để tìm ra cô ấy thực sự là ai. Bạn thấy gì ở người mình yêu? Câu hỏi này có nghĩa là gì? Nghĩa là cô ấy thực sự là ai hay cô ấy là ai trong mắt của bạn. Và nếu tồn tại 2 câu trả lời cho 2 câu hỏi này thì sao? Liệu khi yêu bạn còn năng lực đánh giá để phân biệt đâu là hiện thực và đâu là gần với hiện thực không, hay theo kiểu Descartes, "một người có vẻ thấy chiếc xe buýt màu đỏ, nhưng có phải thực sự về bản chất nó có màu đỏ hay không?" (Liệu chú chó sẽ thấy chiếc xe buýt màu gì?). Và liệu con người đáng yêu ấy có thực sự tồn tại hay bạn chỉ tưởng tượng ra họ? (Ví dụ như với chú gấu bông trên giường mà bạn vẫn ôm ấp và tâm sự mỗi lúc buồn, liệu "vật đầy lông" đó có thực sống tồn tại hay nó chỉ là một nhân vật hư cấu do bạn tạo ra?)

Có một câu chuyện về một căn bệnh kì lạ như sau. "Lịch sử y học đã cho chúng ta thấy trường hợp một người sống trong sự lừa dối kỳ lạ rằng anh ta là một quả trứng chiên. Thực sự ý tưởng này đã thâm nhập vào đầu anh ta thế nào và bao giờ, không ai biết, nhưng lúc này anh ta từ chối ngồi xuống bất cứ đâu bởi sợ rằng anh ta sẽ “làm vỡ mình” và “ đổ lòng đỏ ra ngoài”. Các bác sĩ đã thử thuốc giảm đau và các loại thuốc khác để làm nguôi nỗi sợ hãi của anh chàng nhưng có vẻ không có thứ nào hiệu quả. Cuối cùng, một vị bác sĩ tìm cách thâm nhập và tâm trí một bệnh nhân tự dối mình và đề nghị anh ta nên mang theo mình một ổ bánh mì nướng trong mọi lúc, để nó lên bất cứ cái ghế nào anh ta muốn ngồi xuống và nhờ đó tránh làm vỡ lòng đỏ. Kể từ đó, người ta thấy anh ta lúc nào cũng kè kè ổ bánh mì nướng trên tay, và có thể tiếp tục sự tồn tại nhìn chung là bình thường của mình."

Kể câu chuyện này ra để làm gì? Chỉ đơn giản là cho thấy mặc dù một người có thể sống trong sự lừa dối (tình yêu, hay niềm tin rằng người đó là quả trứng), nếu như họ tìm thấy phần bù của nó (một người tình khác trong sự lừa dối tương tự hay một mẩu bánh mì nướng) thì mọi thứ có thể sẽ ổn. Những sự lừa dối không gây hại đến họ, họ chỉ tổn thương khi họ là người duy nhất tin chúng, khi họ không thể tạo ra một môi trường mà ở đó họ có thể được nuôi sống." Vậy nên trừ khi bạn muốn trở thành một triết gia sau khi đọc xong bài viết này, thì những câu hỏi như cô ấy thực sự là ai liệu có quá quan trọng hay không?

- Để hiểu rằng bạn là ai. Con người về bản chất là một sinh vật xã hội. Loài người cần lẫn nhau để định nghĩa chính mình. Bạn thu thập nhân cách của mình trong những người xung quanh, có vai trò như những chiếc gương để phản chiếu lại con người bạn. Thử nghĩ xem, làm sao bạn có thể được gọi là người hào phóng, tốt bụng, trầm tính, đáng yêu...nếu bạn dành cả đời trong nỗi cô đơn và không tiếp xúc với ai. Nếu bạn sống 1 mình, thì bạn là ai?

Và có lẽ còn ai là chiếc gương sáng nhất phản ánh cá tính của chúng ta hơn người yêu của mình. "Nếu không có tình yêu, chúng ta đánh mất khả năng sở hữu một căn tính thích hợp, còn nếu có tình yêu tức là có sự xác nhận thường hằng về bản thể của chúng ta". Nhờ sự phản ánh mà 2 người yêu nhau, và tất nhiên cả những người xung quanh mình, ta dần dần có thể năng lực thấu cảm để hiểu được nhau và hiểu được chính mình.

- Để cả hai hiểu rằng tình yêu và tự do cần phải được cùng được tồn tại. Ví dụ, bạn muốn người yêu của bạn đọc sách nhưng cô ấy không muốn thế. Liệu bạn có thể nhân danh tình yêu để lên lớp thói quen đọc sách "bởi vì mình yêu cô ấy, nên mình phải nói" hay không? Với lũ bạn, cả đời chúng nó không bước chân vào hiệu sách cũng chẳng can hệ gì tới bạn, nhưng họ cũng đâu phải là người bạn hay thổ lộ tâm tình hay có thể sẽ đi cùng bạn suốt cuộc đời.

Theo triết gia John Stuart Mill, chúng ta chỉ có thể thực thi quyền lực một cách chính đáng lên người khác, chống lại ý muốn của họ nếu người có ý định làm hạị người khác. Nhân danh lợi ích của cô ấy không thể là điều kiện đủ để đảm bảo tính chính đáng cho hành động tước đoạt tự do của bạn. Theo Mill thì kể cả bạn yêu họ, bạn vẫn phải cố bình thản mà đối mặt với tủ sách trống rỗng của cô ấy nếu bạn không muốn xâm phạm tự do của cô. Nhưng theo bạn, bạn có yêu cô ấy một cách nguyên vẹn, mà không cần chỉnh sửa để “có thể” làm cô ấy trở nên tốt hơn?

- Để hiểu rằng con tim có những lúc hục hoặc. Bỗng dưng một ngày bạn để ý đến một người khác hấp dẫn hơn người mà mình vẫn đang yêu say đắm thì sao? Bạn có thể nghi vấn rằng có thể tình yêu đã đến giai đoạn thoái trào. "Mặc dù chúng ta có thể hạnh phúc thế nào với người tình, tình yêu của chúng ta với họ vẫn cần thiết phải ngăn chúng ta tìm đến các phương án thay thế. Tại sao phải ngăn cản điều này, nếu như chúng ta yêu họ? Tại sao phải cảm thấy đó là sự hao hụt, nếu không phải tình yêu chúng ta dành cho họ đã bắt đầu suy giảm? Bởi lẽ, khi giải quyết nhu cầu yêu, không phải lúc nào chúng ta cũng thành công trong việc giải quyết nhu cầu thèm." Khi đó, bạn có thể cảm thấy nhu cầu tìm hiểu người khác là hoàn toàn tự nhiên, bởi sự quen thuộc đã giết chết sự khao khát, thứ khởi phát tình yêu mãnh liệt của bạn dành cho cô ấy. "Lòng khao khát không hướng hoàn toàn trực tiếp vào những người mà chúng ta biết, vì các phẩm chất của họ đã được vẽ lên đồ thị và bởi vậy thiếu các nhu cầu khao khát bí ẩn. Một khuôn mặt ta thấy thoáng chốc hay trong vài giờ chỉ để biết rằng ta đánh mất mãi mãi là chất xúc tác cần thiết cho những giấc mơ không thể phô bày, một ham muốn dường như không thể định nghĩa cũng như không thể kìm nén." Bạn cũng có thể cảm thấy tội lỗi vì trái tim mình đã không kiên định. "Tôi là ai được kiến tạo bởi những gì tôi muốn." Nếu thứ 2,4,6 tôi muốn người này, và thứ 3,5,7 tôi muốn người khác, vậy tôi là thứ gì? Tôi chỉ là một con amit vô định dang, chứ không phải con người có một căn tính ổn định ư? Có lẽ vì thế mà những người yêu nhau tưởng tưởng ra tương lai để gắn kết lại trái tim theo kiểu hợp đồng, trong những lúc nó không vững vàng. "Làm sao có thể yêu một người và cùng lúc tưởng tượng cảnh bài trí căn nhà với một người khác?"

- Để chống lại nỗi sợ hạnh phúc. Hội Thầy thuốc Anh có định nghĩa một căn bệnh gọi là chứng suy giảm hứng thú. “Đó là chứng bệnh du khách thường gặp khi đến vùng này ở Tây Ban Nha, khi ở khung cảnh thôn dã này họ đối mặt với ý thức đột ngột rằng hạnh phúc trần tục hoàn toàn nằm trong tay họ và do đó gặp phải phản ứng dữ dội về sinh lý để chống lại một khả năng mất mát." Tại sao có những trường hợp khi cả hai đang đứng trên đỉnh của tình yêu, thì đột nhiên một người "nhảy tự tử" để đột ngột chấm dứt cuộc tình. Có thể, họ đang mắc chứng suy giảm hạnh phúc kia. Nguyên do là gì? Con người cần quá khứ và tương lai để sưởi ấm hiện tại.

"Nếu sự gắn bó được xem như một ổ trứng, thì việc gắn bó bản thân với hiện tại là mạo hiểm như liều lĩnh đặt tất cả trứng của một người vào cái rổ hiện tại, thay vì phân phối chúng giữa những rổ của quá khứ và tương lai."

Và nếu đột nhiên thứ hạnh phúc vẫn được người ta kí gửi trong ngân hàng "tương lai" để che chở cho "một hiện thực sớm nở chúng tàn, không hoàn hảo, và đầy nguy hiểm" đột nhiên bị thực tại đón bắt hết thì sao? Họ phải phản ứng lại, bằng cách từ bỏ ngay cái hiện tại rực rỡ kia, và lại trú ngụ vào sự bất trắc nhưng an toàn của hạnh phúc trong thì tương lai.

Trước chia tay

Khủng bố tình ái. "Khi một người đã bắt đầu mất sự quan tâm, rõ ràng người kia hầu như chẳng thể làm gì để ngăn chặn quá trình." Câu hỏi "Tại sao em không còn yêu anh" cũng khó như câu hỏi "Tại sao em yêu anh" vậy? Nhưng nếu mới chỉ một người buông tay mà người kia vẫn bám chặt, thì kiểu gì xung đột cũng xảy ra. "Da diết nài nỉ người kia trở lại bằng bất cứ giá nào, kẻ đang yêu có thể lấn sân sang sự khủng bố tình ái lúc nào không biết, một sản phẩm của những tình huống không thể cải hồi, bằng một loạt những ngón nghề (sưng sỉa, ghen tuông, tội lỗi) nhằm buộc người kia trao lại tình yêu, bằng cách bùng nổ (những hàng nước mắt, cơn thịnh nộ hay sao đó) trước mặt người ấy."

Và có lẽ đây là giai đoạn kinh khủng nhất trong hành trình yêu, vì “yêu đơn phương có thể đau đớn, nhưng mà nó là một nỗi đau an toàn bởi vì nó không gây tổn hại cho ai cả trừ bản thân mình”, nhưng đến giai đoạn này thì cả đều phải chịu tổn hại. Tên khủng bố làm mọi cách, "đưa ta những thông điệp có tính nhập nhằng sâu sắc, gào lên cầu cứu và cầu sự chú ý, trong khi cùng lúc từ chối nếu được người kia nhuộng bộ, muốn được người kia hiểu mà không cần phải nói ra ", "em phải yêu anh", "anh sẽbuộc em phải yêu anh bằng cách giận lẫy với em hoặc làm em ghen tuông". Tất cả chỉ để mặc cả quyền lực lên người mình yêu, nhưng cô ấy vẫn không phản ứng, không ghen tuông, và hoàn toàn thờ ơ như vị doanh nhân trong chuyện sau. Có lẽ, đây là dấu hiệu cho thấy anh chàng nên từ bỏ.

"Có câu chuyện về một doanh nhân Ý giàu có, chiều nọ, nhận được cú điện thoại đến văn phòng từ một nhóm khủng bố, bảo ông ta rằng chúng đã bắt cóc con gái út của ông. Chúng đòi một món tiền chuộc khổng lồ, và đe dọa nếu ông ta không trả, con gái ông sẽ không bao giờ thấy lại ánh mặt trời. Nhưng vị doanh nhân thản nhiên đáp rằng, nếu chúng giết đứa bé, ông sẽ biết ơn chúng lắm. Ông mệt mỏi giải thích rằng mình có mười đứa con, và tất cả chúng đều là nỗi thất vọng lớn lao và gian truân lớn lao với ông, tốn cơm tốn vải và là kết quả không may của chỉ vài lần ráng sức trên giường trước đây của ông. Ông sẽ không trả tiền chuộc, và bọn chúng có muốn giết đứa bé thì tùy. Và sau thông điệp thẳng thừng, vị doanh nhân dập máy. Vài giờ sau, cô bé được thả."

Kết thúc và bắt đầu

Tuy nhiên, vẫn có nhiều kẻ khủng bố cứng đầu không thể chấp nhận được sự thật cô ấy đã yêu người khác mà thốt lên một nguyên lý rất chính đáng của những kẻ đường cùng.“Chẳng phải quyền của tôi là được yêu và bổn phận của cô là yêu tôi sao?” Tình yêu của cô ấy là thiết yếu, sự hiện diện của cô bên cạnh tôi trên giường cũng quan trọng như là sự tự do hay quyền sống. Nếu chính phủ đảm bảo cho tôi hai thứ đó, tại sao họ lại không thể đảm bảo cho tôi quyền được yêu? Tại sao họ lại nhấn mạnh vào quyền được sống và tự do ngôn luân trong khi tôi không màng quan tâm đến hai thứ đó, nếu như không ai có thể mang cho tôi ý nghĩa cuộc đời? Sống để làm gì nếu không có tình yêu và không được lắng nghe? Tự do là gì nếu nó nghĩa là tự do để bị rời bỏ?"

Tuyệt vọng, tên khủng bố rút vũ khí cuối cùng để đe dọa người mình yêu, đó là tự sát. Tự sát để làm gì? Để chứng tỏ mình anh hùng ư? Để chứng tỏ tỏ rằng bạn không thể sống thiếu cô ấy ư? Hay để cô ấy sẽ phải mặc cảm suốt đời vì đã không yêu bạn? Có thể, tự sát chỉ là ngón nghề cuối cùng của kẻ khủng bố tình yêu khi đã không còn gì có sức nặng để uy hiếp người khác ngoài chính sự tồn tại của mình. "Vì không thể bộc lộ cảm xúc, con người trở thành loài vật duy nhất có khả năng tự sát. Một con chó giận dữ không tự sát mà cắn người hay vật làm nó giận dữ, nhưng một sinh vật người giận dữ thì sưng sỉa trong phòng mình và sau đó kết liễu đời nó, để lại một mảnh giấy lặng lẽ. Người là loài sinh vật biểu tượng, ẩn dụ: không thể bày tỏ nỗi giận dữ, tôi biểu tượng hóa nó bằng cái chết của chính mình."

Nhưng như bất cứ ai không thành công trong việc tự sát và trải qua một vài mối tình trở lên đều biết, những giây phút bi đát đó trong cuộc đời rồi cũng sớm qua đi. Thời gian có thể hàn gắn mọi thứ và đó là sự thật. Chấp nhận, bạn sẽ vẫn thấy hình bóng của cô ấy còn sống sót tại mỗi con đường hai đứa từng đi qua, quán ăn mà hai đứa đã vào, nụ cười, nét mặt của cô ấy phảng phất trong bóng hình của những người con gái khác. Nhưng rồi, liên kết của cô ấy tới mọi thứ sẽ yếu dần, "ký ức sẽ tự trung hòa và trở thành một phần của lịch sử", và bạn đã quên cô ấy nhanh hơn bạn tưởng. Và có thể, bạn có thể bắt đầu yêu thêm một lần nữa.

Luận về yêu là một cuốn tiểu thuyết triết học khá lạ so với các cuốn sách truyền thống. Nếu chỉ là một cuốn tiểu thuyết, thì có lẽ nó sẽ cuốn tiểu thuyết chán nhất, vì như bạn biết đấy, cả cuốn sách dày gần 250 trang chỉ gồm 3 hồi: 2 con người, gặp nhau, yêu nhau, và chia tay nhau. Nhưng cái tài của Alain nằm ở chỗ ông giúp người đọc đi sâu hơn vào những trải nghiệm, trò chuyện cách diễn giải của ông và để chúng ta tự thí nghiệm với chính tình yêu của mình. "Biết mình có thể là kẻ ngốc cũng không giúp chúng ta trở thành nhà hiến triết." Vậy triết học về yêu liệu có giúp ích gì cho chuyện tình cảm của chúng ta không? Có lẽ mỗi người đọc sẽ có tự có câu trả lời của riêng mình khi đọc cuốn sách tuyệt vời này.

+
0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class

Tôi muốn nói: 25 + 5

25 và gần 30, 2 con số khác nhau nhưng sao ai cũng nhập vào làm một rồi làm con bé hoang mang cả lên. 25 thì 25, 30 thì 30, ế thì ế, chứ biết sao giờ.
1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Những sự thật gây kinh hoàng về vụ khủng bố 11/9 tại Mỹ

Hơn 3.000 trẻ em mất cha mẹ trong vụ khủng bố 11/9, nhân viên cứu hỏa mất 3 tháng để dập tắt mọi đám cháy, tổng thống Bush nhận được lời cảnh báo từ trước...

Những sự thật về vụ khủng bố 11/9 tại Mỹ

Sau khi dọn dẹp 1,4 triệu tấn mảnh vỡ từ các công trình bị đánh sập trong vụ khủng bố 11/9, giới chức trách đã tìm thấy 19.435 bộ phận cơ thể của các nạn nhân bị vùi lấp trong lớp đất đá. Vụ khủng bố tồi tệ nhất lịch sử Mỹ này đã gây thiệt hại lớn về người và tài sản.

Tania Head nổi lên như một biểu tượng của hy vọng và sức sống khi trở thành “nạn nhân” sống sót của sự kiện 11/9. Tuy nhiên, 6 năm sau, câu chuyện sống sót sau thảm kịch khủng khiếp trên của Tania Head bị phát giác là giả dối. Theo đó, Tania Head không hề ở gần hai Tòa Tháp Đôi Trung tâm thương mại thế giới khi xảy ra sự kiện chấn động nước Mỹ và thế giới trên.

Theo ước tính, tổng số nạn nhận ở thành phố New York thiệt mạng trong vụ khủng bố tồi tệ nhất lịch sử Mỹ lên đến 2.977 người.

Nạn nhân ở trong độ tuổi từ 2 - 85. Khoảng 75 - 80% nạn nhân là nam giới.

Chỉ riêng Lầu Năm Góc, 184 người thiệt mạng khi nhóm khủng bố cướp máy bay đâm vào tòa nhà của cơ quan này.

Số trẻ em mất cha mẹ trong vụ khủng bố 11/9 lên đến 3.051 người. Sau vụ tấn công 11/9, 70 trẻ em được sinh ra nhưng mất bố trong vụ khủng bố tồi tệ trên.

Ban đầu, tổ chức khủng bố Al-Qaeda của Osama bin Laden dự định mục tiêu nhắm vào là các nhà máy hạt nhân trong vụ khủng bố ngày 11/9 nhưng sau đó lại đổi kế hoạch vì lo mọi thứ có thể "vượt khỏi tầm kiểm soát".

Một tháng trước khi xảy ra vụ khủng bố 11/9, Tổng thống George W. Bush đã nhận được nội dung Bản tin vắn hàng ngày của Tổng thống (PDB) có đoạn tin liên quan đến khủng bố với tiêu đề: "Bin Laden quyết tâm tấn công nước Mỹ" với nội dung nhóm khủng bố sẽ cướp máy bay và những mục tiêu tấn công có thể là thành phố New York.

Vụ khủng bố diễn ra ngày 11/9 đã gây thiệt hại to lớn đối với các tác phẩm nghệ thuật. Ước tính thiệt hại lên đến khoảng 100 triệu USD, trong đó có cả tranh quý của Pablo Picasso.

Các nhân viên cứu hỏa mất 100 ngày để dập tắt mọi đám cháy trong cuộc khủng bố ngày 11/9.

+
0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Saturday 2016-09-10

class Câu chuyện

Cú đỡ xe khách mất phanh trên đèo dưới góc nhìn khoa học

Quá trình xe tải giảm tốc cho xe khách có thể được giải thích dưới góc độ của hiện tượng va chạm mềm, trong đó sự khéo léo của tài xế và trọng lượng xe tải là hai yếu tố quyết định.

Ngày 6/9, anh Phan Văn Bắc chạy xe tải chở nông sản từ Đà Lạt về TP. HCM phát hiện ôtô khách phía sau có dấu hiệu mất phanh khi đổ đèo Bảo Lộc đã chạy chậm lại để cho xe này đâm vào đuôi xe mình, dìu xuống 500m dốc an toàn.

Theo các chuyên gia vật lý, toàn bộ quá trình này có thể được giải thích dưới góc độ của hiện tượng va chạm mềm, khi đó sau va chạm, hai xe dính liền và có cùng tốc độ. Trong va chạm mềm, một phần động năng của xe khách đã chuyển thành công làm biến dạng phần đầu xe khách và phần đuôi xe tải.

Theo định luật bảo toàn động lượng thì vận tốc của hai xe sau va chạm tỷ lệ thuận với tổng động lượng hai xe trước va chạm và tỷ lệ nghịch với tổng khối lượng hai xe. Do vận tốc xe khách lớn hơn so với vận tốc xe tải, nên ngay sau khi va chạm, xe tải sẽ bị gia tốc đột ngột. Dễ nhận thấy nếu trọng lượng xe tải càng lớn thì gia tốc này càng nhỏ. Trong trường hợp trọng lượng xe tải nhỏ hơn hoặc tương đương với xe khách, xe tải sẽ bị gia tốc mạnh tại thời điểm ngay sau va chạm dẫn tới mất ma sát với mặt đường và có thể văng khỏi dốc.

ZaloXe khách đâm vào đuôi xe tải để giảm tốc độ khi bị mất phanh. (Ảnh: Hoài Thanh).

Chiếc xe tải có trọng lượng ước tính khoảng 9 tấn với khối lượng hàng khoảng 15 tấn, còn xe khách 42 chỗ có tổng trọng lượng khoảng 13 tấn. Giả sử chiếc xe khách lao xuống dốc với tốc độ 70km/h (19,4m/s) còn xe tải có tốc độ khoảng 50km/h (13,8m/s) thì ngay sau va chạm hai xe cùng xuống dốc với tốc độ 57km/h (15,8m/s) và xe tải chịu một gia tốc tức thời khoảng 2m/s2.

Với tốc độ và gia tốc tức thời như vậy, hệ thống phanh của xe tải đủ khỏe để có thể dìu cả hai xe xuống đèo an toàn, cứu mạng hàng chục người trên xe.

Tuy nhiên nếu chiếc xe chạy phía trước chỉ là một xe tải cỡ nhỏ hoặc ôtô gia đình có trọng lượng khoảng hai tấn, hậu quả sẽ rất thảm khốc khi tài xế điều khiển xe này để đỡ xe khách đang lao xuống.

Khi đó, hai xe sẽ cùng xuống dốc với tốc độ 67km/h (18,6m/s) và xe ôtô nhỏ phải chịu một gia tốc tức thời khoảng 5m/s2, khiến chiếc xe dễ dàng bị hất tung xuống vực. Ngoài ra, hệ thống phanh của ôtô gia đình cũng không cho phép chịu một tải trọng lớn gấp nhiều lần trọng lượng thiết kế, dẫn đến mất phanh nhanh chóng, và cả hai xe có thể cùng gặp nạn.

Theo nhận xét của các tài xế và cộng đồng mạng, để dìu được xe khách xuống dốc an toàn, tài xế Phan Văn Bắc đã xử lý gần như hoàn hảo, kết hợp giữa lựa chọn tốc độ tương đối đồng đều với xe khách tại thời điểm va chạm để giảm biến dạng cho xe khách và giảm gia tốc đột ngột xuống thấp nhất, đồng thời dựa vào trọng lượng lớn hơn của xe tải để giảm dần tốc độ cho xe hai xe trong gần 500m còn lại.

+
1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Bộ não không biết sợ của người tay không leo vách núi 760

Bộ não với khả năng chế ngự nỗi sợ khi đu mình trên những vách đá dựng đứng của vận động viên leo núi Alex Honnold là đề tài thu hút các nhà nghiên cứu.

Trong khi hầu hết mọi người bị nỗi sợ đánh bại ngay trước khi bắt đầu, vận động viên Alex Honnold vẫn giữ được tâm lý vững vàng để chinh phục vách đá Luminoso cao hơn 760m tại Mexico mà không cần dùng bất cứ công cụ bảo hộ nào vào năm 2014. Lòng can đảm kỳ lạ khiến anh có biệt danh Alex "Không biết sợ", theo Business Insider.

Theo Honnold, bản thân anh vẫn cảm nhận được nỗi sợ, bởi nếu có bất kỳ sơ suất nào, anh phải trả giá bằng mạng sống của chính mình. Để tìm hiểu về nỗi sợ của vận động viên leo núi tự do nổi tiếng này, giới khoa học quyết tâm truy tìm câu trả lời từ trong cấu tạo não bộ của anh.

Honnold đồng ý để nhà khoa học thần kinh nhận thức Jane Joseph và nhóm nghiên cứu ở Đại học Y South Carolina, Mỹ thực hiện chụp cắt lớp não của anh để kiểm tra.

ZaloLòng can đảm của nhà leo núi Alex Honnold khiến nhiều người kinh ngạc. (Ảnh: Flickr).

Nhóm nghiên cứu hướng đến tìm lời giải cho hai vấn đề chủ chốt. Vấn đề đầu tiên là có bất thường nào trong vùng hạch hạnh nhân (amygdala), phần não đáp ứng các tác nhân mang tính đe dọa hoặc gây sợ hãi và xử lý cảm xúc, hay không. Tiếp đó, họ muốn tìm hiểu động cơ nào khiến Honnold thực hiện hành động mà nhiều người xem là điên rồ và liệu anh có theo đuổi cảm giác thỏa mãn (rewarding feeling) xảy ra khi hormone dopamine tăng cao.

Sau khi xem xét kết quả chụp cộng hưởng từ (MRI), Joseph và các đồng nghiệp nhận thấy cấu tạo não của Honnold không có gì bất thường. Vùng hạch hạnh nhân nằm đúng chỗ và không bị tổn thương.

Tuy nhiên, bộ não của Honnold dường như không phản ứng lại trước nỗi sợ hãi như những người khác. Hạch hạnh nhân của anh không hoạt động khi Honnold xem một loạt hình ảnh gây lo sợ được thiết kế để kích thích vùng não này.

Nghiên cứu về cảm giác thỏa mãn cũng cho kết quả thú vị. Chuyên gia Joseph cho hay, về cơ bản, Honnold là một người tìm kiếm cảm giác cực mạnh. Những cảm giác thỏa mãn của người bình thường với Honnold là không đủ. Thay vào đó, anh hướng tới những việc mà mọi người xem là điên rồ hoặc cực kỳ nguy hiểm để đạt được sự thỏa mãn, và trong trường hợp này là leo núi tự do.

Tập luyện cho nỗi sợ hãi

Lý giải cho phản ứng khác thường ở não bộ của Honnold, các nhà khoa học quay lại bí quyết mà anh tiết lộ. Nhà leo núi dường như hiểu thấu những tình huống đáng sợ mình sẽ đối mặt nhưng lại có khả năng giữ vững tinh thần để vượt qua.

"Khi chuẩn bị cho một kế hoạch mạo hiểm, tôi thường dành thời gian để hình dung tường tận những điều sắp trải nghiệm và cảm giác của mình khi đó", Honnold chia sẻ trong một chương trình truyền hình.

ZaloBí quyết của Honnold là quá trình tập luyện tâm lý, hình dung tường tận từng tình huống và nỗi sợ hãi đi kèm. (Ảnh: Youtube).

Vận động viên can đảm cho hay, khi leo núi tự do, anh phải trèo lên các vách núi mà không có dây bảo hộ. "Do đó, cần phải tưởng tưởng một cách chi tiết nhất từng trường hợp và cảm giác ngay lúc ấy. Sẽ có những động tác, những cú đu người nguy hiểm và đáng sợ, nên điều quan trọng là hình dung trước trải nghiệm lúc đứng trên vách núi cao. Nhờ vậy, khi gặp phải tình huống nguy hiểm, tôi sẽ sẵn sàng đối mặt thay vì run sợ", Honnold lý giải.

Quá trình chuẩn bị tinh thần của Honnold tương tự kỹ thuật được các nhà khoa học đặt tên là "diễn tập tâm lý", liệu pháp giúp mọi người sẵn sàng đương đầu với các khó khăn.

Các nghiên cứu cho thấy diễn tập tâm lý giúp các bác sĩ phẫu thuật tốt hơn. Phi hành gia Chris Hadfield cũng khẳng định đây là một phần quan trọng trong quá trình chuẩn bị cho một chuyến bay vào vũ trụ. Khi đã hiểu rõ nỗi sợ và luyện tập cảm giác cho mọi tình huống, mọi người sẽ không thấy bất ngờ mà có thể lấy lại tâm lý để tiếp tục hành động.

Nguyên nhân chính xác cho việc mất đi các đáp ứng thông thường của vùng hạch hạnh nhân ở Honnold vẫn chưa được làm rõ. Tuy nhiên nhiều khả năng điều này được hình thành tự nhiên trong thời gian Honnald diễn tập tâm lý mỗi ngày.

Cùng với sức khỏe, kỹ năng leo núi, tập luyện giúp tinh thần vững vàng là bí quyết giúp Hannold trở thành nhà leo núi tự do nổi tiếng, đủ can đảm để tay không đối diện với những vách đá cheo leo cao hàng trăm mét. Kỹ năng này cũng có thể giúp một người bình thường chuẩn bị cho một buổi phỏng vấn, một cuộc trao đổi căng thẳng hay chạy đua nước rút.

+
0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Friday 2016-09-09

class Câu chuyện

Tâm sự "lạ" của cô gái khởi nghiệp với nghề freelance producer

Rời nơi này để thực hiện ước mơ làm freelance producer, Trang phát hiện mình vừa tốt nghiệp thêm một trường đại học mới.

Ra trường hơn 1 năm (tốt nghiệp Học viện Báo chí và tuyên truyền), Đỗ Phương Trang vào làm việc tại Hội sở chính của một tập đoàn viễn thông sau 5 vòng thi với tâm trạng háo hức và hãnh diện. Thế nhưng, buổi họp đầu tiên mà cô gái này tham gia giống như một cú sốc.

Buổi họp đó có tên "45 ngày đêm làm việc với tinh thần thời chiến" – "Bây giờ là thời bình mà", Trang nhớ lại cảm giác lúc bước vào phòng lúc đó. Khi ấy, cô gái trẻ không hiểu làm việc với tinh thần thời chiến là gì và nghĩ: "mọi người họp hành hô hào khẩu hiệu như phim truyền hình Việt Nam".

Thế nhưng, tất cả mọi người trong cuộc họp thì rất nghiêm túc, thậm chí căng thẳng. "Hóa ra không phải hô khẩu hiệu à?" là cảm nghĩ lúc đó. Tuy nhiên, Trang cảm thấy buồn cười va pha lẫn màu sắc thú vị khi lần đầu tiên tiếp xúc với một văn hóa như vậy

Ngay sau cuộc họp, Trang về phòng và nhận ngay nhiệm vụ phỏng vấn một số người ở Burundi về tình hình nội chiến ở đất nước ấy và công việc của họ. Trước đó, Trang chưa từng nghe đến cái tên Burundi, cũng chưa biết là công ty đầu tư ở đây, không biết ở đâu… chỉ thấy mọi người trong phòng mình ngay lập tức lao vào việc.

"Nội chiến đang xảy ra ở Burundi và tình hình rất căng thẳng rồi. Bài vở phải đưa về và cập nhật ngay cho mọi người trong tập đoàn. Em không dám hỏi nhiều vì mọi người rất tập trung. Lúc đó em chỉ có một số điện thoại, một cái tên, em nhớ tên anh đó là Fabric…"

Khi Trang trao đổi với Fabric qua điện thoại, đường truyền rất xấu vì nội chiến nên cơ sở hạ tầng bị tàn phá.

Thế nhưng cô chuyên viên truyền thông mới vẫn nhớ như in câu nói của nhân viên người Burundi được giật lên làm tít của bài báo nội bộ: "Tôi sẽ chỉ nghỉ việc khi công ty đóng cửa". Trong cuộc phỏng vấn đó, Fabric khẳng định, chừng nào người Việt Nam vẫn ở đó, họ vẫn tiếp tục cùng làm việc.

Khi có đầy đủ thông tin viết bài báo, Trang vừa viết vừa khóc. Cô gái mới ra trường hơn 1 năm không thể tưởng tượng được rằng, tinh thần thời chiến từ một đất nước rất xa xôi đã truyền đến công việc mà mình đang làm nhanh chóng như vậy.

"Cảm phục những đồng nghiệp đang làm ở Burundi là ấn tượng đầu tiên của em. Nhưng sau đó em cũng nhận ra rằng những ngày tháng tiếp theo sẽ không hề dễ dàng", Trang tâm sự.

Đỗ Phương Trang có một cuốn nhật ký và thường viết cảm xúc chợt đến với mình dưới dạng tản văn. Thế nhưng, từ ngày vào công ty, cách ghi chép nhật ký của cô cũng thay đổi mà Trang chỉ nhận ra rõ ràng khi quyết định nghỉ việc tại đây:

"Em đọc lại thấy buồn cười vì trong quá trình làm việc cứ viết viết viết và không có thời gian đọc lại. Đó là một sự thay đổi rất lớn, với rất nhiều câu hô hào khẩu hiệu".

Từng trang nhật ký biến thành những bài học về đạo đức như tự kiểm điểm bản thân này, mình thiếu kỹ năng này, mình chưa làm được việc này, tại sao mình nhát như thế, tại sao mình kém như thế… "Nó không giống mình trước đây tí nào. Nó không còn là những trang nhật ký về cảm xúc như trước nữa, nó hoàn toàn là những lời tự động viên bản thân... ".

"Quyết định nghỉ việc ở công ty là cướp đi của bố mẹ niềm tự hào bởi con cái được làm việc ở một môi trường tốt. Bản thân em cũng nghĩ đến những gì mình đã mất đi khi làm việc và học được ở đây.

Em cũng tự hỏi mình có lãng phí thời gian ấy hay không, có đánh mất tương lai tốt đẹp hay không? Cái vòng thi thứ 6 (5 vòng thi trước là tuyển dụng) mà em đã dành hết thời gian, tình cảm, tâm huyết cho công ty, em nghĩ là mình đã thất bại. Em đã không vượt qua được vòng thi ấy".

"Phải nói rằng việc liên tục đối mặt với những công việc mới tưởng như bất khả thi đã rèn luyện cho em sự tự tin. Đây thật sự là môi trường làm việc mơ ước của bất cứ bạn trẻ nào, nhưng em tin đó cũng là một thách thức". Chính trong thời gian đó, dần dần Trang thấy giấc mơ làm freelance producer hiển hiện ngay trước mắt.

Lựa chọn rời bỏ công ty để thực hiện ước mơ của mình, Trang chia sẻ, giờ đây, em có thể tự tin vì hiểu rõ bản thân mình mà nếu không phải là tập đoàn đó, không phải là những tháng ngày khó khăn đã qua, sẽ còn lâu nữa em mới nhận ra được. "Em có cảm giác mình vừa tốt nghiệp một trường đại học mới", Đỗ Phương Trang tâm sự.

"Mỗi khi nhìn thấy những biển, băng rôn có từ Viettel, mình luôn cảm thấy liên quan ở đấy, là một phần ở đấy, mình lo lắng cho nó, mình quan sát xem có vấn đề xảy ra không. Bây giờ mỗi khi nạp một cái thẻ điện thoại mình vẫn nhớ cảm giác từng là một phần của nơi đó".

0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Thursday 2016-09-08

class Câu chuyện

Bỏ học để làm Youtuber

“Thế giới của những trường lớn rất đặc biệt, tớ quyết định sẽ làm một video để giải thích cho mọi người” Kevin Tran, 24 tuổi là sinh viên kỹ thuật của khoa Truyền thông Sud Paris nhưng hoạt động hàng ngày của anh chẳng liên quan gì đến bài giảng và ôn tập. Từ năm 2012 cùng với em trai là Henry, học sinh của lớp dự bị thương mại, anh làm ra những video hài với tên gọi Nụ cười vàng, đã đạt 2,9 triệu lượt theo dõi và lên tới 322 triệu lượt xem.

“Tôi giành cả ngày để viết, quay phim. Tôi cũng phát triển những dự án song song với Youtube.” Anh chỉ dành 1 tuần mỗi tháng đến trường và vẫn hoàn thành chương trình học bằng cách khác trong thế giới riêng của anh.

Youtube đưa chúng ta lên đỉnh

Khái niệm youtuber rộng hơn rất nhiều so với những gì chúng ta thấy. “Tôi vừa là diễn viên, đạo diễn, người quản lý, designer, đồ họa và là người phân phối...” Điều này khiến Kevin không gặp khó khăn trong việc tìm kiếm công việc ổn định sau khi tốt nghiệp. Tôi thậm chí còn có lợi hơn những công ty khi không có sếp, không có nhân viên. Tôi chỉ có những cộng sự người cùng sáng tạo ra những dự án mới, điều này rất nhân đạo. Ngược lại, đây là lĩnh vực mới, người ta không tôn vinh chúng tôi. Họ vẫn có cái nhìn chúng tôi như “những chú hề làm video ở trong phòng ngủ”. Họ chắc chắn không phải là những chú hề vì lượng theo dõi và lượt xem ước tính lớn hơn cả các kênh truyền hình.

Youtuber có số lượng followers "khủng nhất Youtube - Pewdiepie

3 điều cần biết về các Youtuber

  1. Nếu người quay phim muốn kiếm tiền từ video của mình, Youtube sẽ trả cho họ một khoản tiền được trích từ quảng cáo, cái mà thay đổi tùy thuộc vào số lượng lượt xem và sự nổi tiếng của youtuber. Khoản tiền này khoảng 600 euro cho 1 triệu lượt xem.

  2. Các youtubers cũng được trả tiền thông qua quan hệ đối tác với các thương hiệu (vị trí sản phẩm, quảng cáo). Theo một nghiên cứu của Google và MTM, 22% người sử dụng truy cập YouTube để tìm sản phẩm mới để mua. Do đó youtubers là người có ảnh hưởng tới các xu hướng và vị trí hết hàng của sản phẩm với lời khuyên của riêng họ.

  3. Cũng như các kênh truyền hình, Youtube biết thời gian cao điểm và thời gian thấp điểm của mình. Youtubers thường chọn xuất bản video của họ trước 6h30, trước giờ tan trường là 17-18 giờ. Một mốc quan trọng khác là khoảng 21-23 giờ. Những nghiên cứu khác về người sử dụng trẻ cho thấy Youtube thường trống vào những ngày hè.

Dịch: Hương Trà

+
2 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Wednesday 2016-09-07

class Câu chuyện

Bộ não hoạt động tốt nhất vào thời gian nào trong ngày?

Các nhà khoa học phát hiện khả năng ghi nhớ, sự tỉnh táo, độ tập trung cùng các hoạt động trí não của con người đạt đỉnh vào cuối buổi sáng.

Zalo

Não bộ con người làm việc tốt nhất vào cuối buổi sáng.

Thời điểm não bộ hoạt động mạnh mẽ nhất không hoàn toàn phụ thuộc vào thói quen thức khuya hay dậy sớm. Chia sẻ với Wall Street Journal, giáo sư Steve Kay từ Đại học Nam California cho biết nhiệt độ cơ thể tăng từ trước khi ngủ dậy cho đến giữa ngày; kéo theo khả năng ghi nhớ, sự tỉnh táo, độ tập trung. Vì lý do đó, cuối buổi sáng là thời điểm tuyệt vời để giải quyết các vấn đề khó khăn, đòi hỏi nhiều suy nghĩ.

Xét về khía cạnh tuổi tác, từ lâu giới khoa học đã tin rằng bộ óc đạt trạng thái tốt nhất ở độ tuổi 20. Tuy nhiên, một nghiên cứu năm 2015 chỉ ra thời điểm hoạt động trí não đạt đỉnh tương đối phức tạp và khác biệt tùy từng trường hợp. Ví dụ, tốc độ xử lý thông tin của một số cá nhân lên cao vào năm 18-19 tuổi rồi ngay lập tức đi xuống dù trí nhớ ngắn hạn tiếp tục ổn định đến năm 25 tuổi. Trạng thái tình cảm của con người được coi là chín muồi vào khoảng 40-50 tuổi còn vốn từ vựng phải đến 60-70 tuổi mới hoàn thiện.

Dù sao, khả năng làm việc trong ngày vẫn chịu ảnh hưởng bởi đồng hồ sinh học của bạn. Nếu thức khuya dậy muộn mà vẫn hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ, bạn có thể tiếp tục duy trì thói quen này.

0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Monday 2016-09-05

class Câu chuyện

KHỞI NGHIỆP: MỘT CHÂN TRÊN TRỜI, MỘT CHÂN DƯỚI ĐẤT!

Khởi nghiệp - dù sớm hay muộn - cũng là một dấu ấn đặc biệt trong hành trình cuộc sống. Thất bại hay thành công, cũng là một trải nghiệm giá trị để hướng đến những điều tốt đẹp và lớn lao hơn.

Tôi khởi nghiệp sớm, khi mới qua tuổi 24, rồi phải dừng lại vì mọi thứ chẳng có lối ra. Thêm mấy lần khởi nghiệp nữa không đi tới điều mình mong muốn. Có khi tự hỏi, mình “có số” làm chủ không? Hoài nghi bản thân, thậm chí “an phận” và vui vẻ với ý tưởng “Người làm thuê số 1”.

Hồi đó, nghe một người anh nói: “Đừng bao giờ làm việc gì dưới mức tiềm năng của mình - dù làm chủ hay làm thuê”; Rồi một người anh khác lại nhắc nhở: “Làm mọi việc thật tốt, rồi con đường sẽ dẫn mỗi người đến chỗ làm chủ”. Giờ ngẫm lại, thấy thật ý nghĩa. Đó cũng là động lực để tôi tiếp tục khởi nghiệp, làm chủ, cũng chính là làm thuê cho chính bản thân mình.

Khởi nghiệp với tôi không xuất phát từ một ý tưởng độc đáo. Tôi xác định: Công ty phải sống cái đã, mọi thứ khác tính sau. Nói vậy nghĩa là tôi tập trung vào bán hàng thay vì tập trung vào việc tạo ra những sản phẩm khác biệt, sáng tạo… Tôi tập trung tìm khách hàng có nhu cầu và cung cấp cho họ những sản phẩm, dịch vụ tốt nhất. Thị trường làm điều đó tốt 7 thì tôi phải tốt 10. Chấp nhận lợi nhuận không như kỳ vọng nhưng khách hàng đánh giá cao sự tận tâm.

Tôi thường nói với anh em trong công ty: Mình đi hai chân, một trên trời, một dưới đất. Từ 3 đến 5 năm đầu đi chân trên mặt đất, sau đó đi chân trên trời. Nghĩa là khi sống tốt rồi, bắt đầu đưa ý tưởng và sản phẩm sáng tạo chỉ riêng mình mới có ra thị trường. Kiểu như phục vụ nhu cầu có sẵn rồi sau đó tạo ra nhu cầu để thị trường chấp nhận mình.

Khởi nghiệp, khó nhất là nhân sự. Ở giai đoạn đi trên mặt đất, tôi không đặt nhiều tiêu chuẩn về nhân sự. Tiêu chuẩn duy nhất là: tận tâm. Ai tận tâm, hết mình, tập trung tối đa cho công việc là mình mời cộng tác. Mọi việc, phải do chính mình lo. Từ sản phẩm, bán hàng, chạy chương trình, tài chính… mình tự làm hết. Không phải không muốn người giỏi, mà chỉ bởi người giỏi thì phải trả lương tương xứng, phải có quy trình và giao việc chuyên nghiệp, phải để họ độc lập làm việc… Ngoài ra, còn tiết kiệm tối đa chi phí. Mấy năm đầu, tôi chấp nhận công ty như một nhóm làm việc chung với mục tiêu làm tốt nhất công việc đang làm.

Đến giai đoạn đi chân trên trời, cũng là lúc tập trung xây dựng đội ngũ phù hợp. Mời cộng tác, sàng lọc… Kiếm người mà mình muốn chơi chung kể cả ngoài công việc, suy nghĩ giống giống mình, rồi cùng họ xây dựng tầm nhìn, mục tiêu… Quan trọng là người phải có chất. Lúc này tự nhiên hình thành văn hóa Công ty, lề lối làm việc và bắt đầu xây dựng quy trình, tổ chức bộ máy cho phù hợp.

Khởi nghiệp - cực nhưng có nhiều điều thật sự tạo cảm giác mình đang sống trọn vẹn. Mọi thứ luôn thay đổi nên phải linh hoạt. Do vậy, quan trọng nhất là hiện tại. Thay vì dành nhiều thời gian cho việc hoạch định tương lai, tôi tập trung vào hiện tại.

Chỉ có hiện tại mới bắt mình phải làm đúng, làm thật và khả thi nhất!

Trích từ Sổ tay khởi nghiệp do Saigon Books phát hành, tháng 9/2016.

Nguyễn Tuấn Quỳnh

1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Google: Đối thủ mới của Uber

Google đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công “phủ đầu” vào ngay sân nhà của Uber là San Francisco.

Theo nguồn tin của Wall Street Journal và New York Times, Google đang sắp sửa tiến vào thị trường dịch vụ gọi xe tại Mỹ, thông qua ứng dụng Waze.

Được Google thâu tóm vào năm 2013 với giá 1,3 tỷ USD, Waze hiện là cộng đồng chia sẻ thông tin giao thông lớn nhất thế giới, với khoảng 65 triệu người sử dụng. Kể từ tháng 5 vừa rồi, Google đã bắt đầu triển khai tính năng mới của Waze là cho phép hàng ngàn nhân viên của tập đoàn và các công ty láng giềng có thể kết nối với nhau để đi chung xe, mang tên Waze Carpool. Giờ đây, Google đang chuẩn bị mở cửa Carpool cho các cư dân thành phố San Francisco, vốn là nơi Uber đặt đại bản doanh.

Khác với các dịch vụ gọi xe hiện tại như Uber và Lyft, vốn đóng vai trò tương tự như taxi, Waze Carpool là dành cho những người muốn đi xe chung với nhau tới cùng một hướng. Trong khi xe Uber và Lyft có thể tới ngay trong vài phút sau khi được gọi, thì Waze dặn người dùng nên hẹn trước vài tiếng. Theo thông tin từ Google, giá cước của Waze nằm ở mức khá thấp (hiện tối đa là 34 cent/km), để buộc người lái xe không thể chọn đây làm phương tiện kiếm sống. Google cho rằng khoản thu nhập này cũng sẽ không bị đánh thuế vì nó chỉ như tiền góp vào để mua xăng.

Waze đang có 65 triệu người dùng toàn cầu.

Nói một cách khác, Waze là dành cho những người muốn tiết kiệm tiền xăng đi làm, còn Uber và Lyft là dành cho những người muốn trở thành tài xế taxi bán thời gian hoặc toàn thời gian.

Hồi năm ngoái, Waze cũng đã triển khai Carpool tại quê nhà của mình là Israel từ tháng 7/2015, và nhanh chóng mở rộng ra phủ sóng khắp cả nước. Trong giai đoạn hiện tại của quá trình thử nghiệm Waze ở San Francisco, bất kỳ một người dùng nào cũng có thể đăng ký làm tài xế, nhưng chỉ có khoảng 25.000 người có thể làm khách đi xe. Đa số những người này đều là nhân viên của các công ty lớn như Google, Wal-Mart và Adobe Systems. Các khách này chỉ có thể dùng Waze 2 lần mỗi ngày, tương ứng với chiều đi và về từ văn phòng.

Sang giai đoạn 2 sắp tới, bất kỳ người dùng Waze nào ở San Francisco cũng có thể làm tài xế hoặc hành khách. Hiện tại, tuy Google chưa thu phí từ Carpool, nhưng công ty cũng đang thử nghiệm các mức phí khác nhau ở Israel và San Francisco, theo nguồn tin của WSJ.

Nhà phân tích Ben Schachter của Macquarie Group cho rằng việc ra mắt dịch vụ này là một bước tiến hoàn toàn hợp lý cho Google, vốn từ lâu đã tỏ rõ ý định muốn bước vào ngành dịch vụ vận tải. Ông cũng cảnh báo rằng Google sẽ phải đối mặt với nhiều câu hỏi về tính pháp lý và bảo đảm an toàn cho hành khách. Theo nguồn tin của WSJ, Google không xem những tài xế Waze là nhân viên của công ty, và cũng không có ý định rà soát trước hồ sơ tài xế như Uber đang làm.

Hồi tháng 3 năm nay, Lyft cũng triển khai dịch vụ đi xe chung mang tên Lyft Carpool, nhưng tới tháng 8 này đã phải đóng cửa vì không thu hút đủ tài xế. Từ tháng 9 năm ngoái, Uber cũng đã cho thử nghiệm UberCommute tại Trung Quốc và Ấn Độ.

Với việc triển khai dịch vụ đi xe chung, Google chuẩn bị bước vào thế đối đầu trực diện với Uber. Đây là một diễn biến khá thú vị, vì Google từng bỏ ra 258 triệu USD hồi năm 2013 để đầu tư vào Uber. Lúc đó, Uber mới được định giá 3,5 tỷ USD, so với mức 68 tỷ của ngày hôm nay. Ông David Drummond, Phó Chủ tịch mảng Phát triển Doanh nghiệp của Google, từng là thành viên hội động quản trị của Uber nhưng mới đây đã rút lui vì nhận thấy 2 công ty đang bước vào thế cạnh tranh. Về phía Uber, sau một thời gian dài sử dụng bản đồ của Google, công ty này cũng đang quay sang tự phát triển hệ thống bản đồ của riêng mình. Kinh phí cho dự án này là 500 triệu USD và người thực hiện chính là Brian McClendon, nguyên là trưởng bộ phận bản đồ của Google.

Bên cạnh đó, cả Google và Uber cũng đang đua nhau phát triển hệ thống xe hơi tự lái. Google đang đi trước về mặt này, với một dự án được khởi động từ năm 2009 và tới nay đã chạy được tổng cộng khoảng 2,9 triệu km. Theo các nguồn tin của Wall Street Journal, Google đang xem xét việc kết hợp công nghệ xe tự lái với Waze để tạo nên một cuộc cách mạng về vận tải.

Trong khi đó, hồi đầu tháng 8 này Uber mới thâu tóm công ty Ottomotto chuyên phát triển xe tải tự lái, vốn được thành lập bởi một nhóm cựu nhân viên Google. Uber cũng cho biết sẽ thử nghiệm taxi tự lái tại thành phố Pittsburgh trong vài tuần tới, qua mặt Google về việc thương mại hóa công nghệ xe tự lái.

Gần đây, công ty chuyên sản xuất xe hơi điện Tesla của tỷ phú Elon Musk cũng cho biết họ đang xem xét việc bước vào thị trường dịch vụ gọi xe, thông qua việc triển khai các đội xe Tesla tự lái ở các thành phố lớn tại Mỹ.

+
0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Sunday 2016-09-04

class Video

BB&BG : Tuổi Học Trò - Xưa Và Nay [Official]

Tuổi học trò xưa và nay có gì khác biệt với những đặc trưng nào? Hãy cùng xem clip này của BB&BG nhé.
comment
1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

TÌNH ĐẦU

Nó yêu từ rất sớm, rất sớm. Người đàn ông đầu tiên trong đời đã cầm tay nó dẫn đi, hôn lên má nó, hít hà nựng nịu nó. Người yêu nó hết mực, hết lòng và cho tới bây giờ vẫn không ai thay thế được vị trí của người yêu đầu đời ấy trong lòng nó.

Một đêm nhạc hát với nhau chỉ với hơn mười mấy người, khi nhìn quanh tất thảy mọi người ai nấy đều cúi gằm mặt vào chiếc điện thoại dù có bàn ngồi đôi, có bàn ngồi ba, có bàn ngồi năm bẩy. Tôi cười với bạn mình về cái hình ảnh này của một thời đại người ngồi cạnh người vẫn thích giao tiếp với nhau ở một không gian khác. Tôi rủ mọi người kể nhau nghe về mối tình đầu, hát ít cũng được, mấy khi ngồi nghe người lạ sẻ chia chuyện mình. Cũng như biên một status trên facebook với cả trăm ngàn người lạ cùng đọc đấy thôi. Ở đây, được nhìn nhau, nghe giọng nhau, tội gì.

Những mối tình đầu lần lượt được kể qua lời nói, qua bài ca, qua tiếng hát. Đêm bỗng trở nên thân tình, dễ thương, thật Sài Gòn.

Nó cũng xin kể về mối tình đầu của mình. Nó bắt đầu bằng "em yêu sớm lắm, từ khi biết nhận thức về mọi thứ là em đã biết yêu rồi..."Những tiếng cười rải rác bên dưới vang lên. Rồi nó hối hả nói tiếp như thể nếu nó chậm lại một chút là nó sẽ quên mất câu chuyện vậy.

"Người yêu em mất hồi đầu tháng một năm nay, em là người rút ống thở. Em không bao giờ quên được cảm giác ấy. Đó không phải là cảm giác mình đang tay giết một người hay cướp đi sự sống của một người mà đó là cái cảm giác của khoảnh khắc mà em biết chắc chắn, em mất người ấy mãi mãi trong đời...Em xa người ấy nhiều năm, tình cảm có lúc tưởng chừng phai nhạt, em cũng hờ hững theo thời gian cho đến một ngày người ấy bệnh. Em đã cùng người đi tới tất cả những bệnh viện ở Sài Gòn này, không bệnh viện nào không có dấu chân em. Có lúc em mệt mỏi, em kiệt sức, em cảm thấy gánh nặng và nhọc nhằn. Em đã từng nghĩ, sao người ấy không chọn kết thúc cuộc sống này đi cho rồi để bớt đau đớn cho mình và đỡ đi gánh nặng cho bao người. Thành thật em đã từng nghĩ vậy...Tết năm nay nè, em mang tiền vô bệnh viện lì xì người ấy, đó là tiền lì xì của em. Em mang tặng với tâm thế hoàn thành trách nhiệm chứ chẳng mấy vui vẻ. Người ấy cứ đẩy về, em lại đưa qua, người ấy lại đẩy về, em thấy phiền lòng lắm, em không vui, em bực. Người ấy chỉ bảo em rằng chẳng sống được bao lâu nữa, em nên giữ tiền ấy cho riêng mình. Em phiền lòng đến độ em block số người ấy...Đến một ngày khi em đang đi du lịch thì mẹ em gọi, vì chẳng ai gọi được cho em cả, tin em nhận được là....

Em còn nhớ, hồi em tám tuổi, ngày ra tòa mẹ dặn "tòa có hỏi phải nói là con muốn ở với mẹ nha". Rồi tòa hỏi, em trả lời là "con không biết nữa". Nhưng thật lòng em muốn ở với người ấy - ba em. Nhưng chính ba cũng khuyên em là mẹ cần em hơn. Thế rồi em về ở với mẹ. Thời gian sau mẹ gửi em cho dì để đi làm ăn xa, người ấy cũng đi làm ăn xa. Mỗi người một nơi, sau này mẹ đón em về ở cùng mẹ. Liên lạc giữa em và người ấy là những cuộc điện thoại lưa thưa.

Người ấy từng nói với em, trên đời này đừng tin gã đàn ông nào cả. Ai cũng yêu em vì một điều gì đó, chỉ có ba mới là người yêu em vô điều kiện và không cần ở em điều gì mà thôi. Khi ấy em đang có bạn trai mà, em thấy bạn em cũng yêu em chẳng đòi hỏi gì cả. Em đâu có tin điều người ấy nói, em nghĩ người ấy không muốn em hạnh phúc. Tới giờ em hăm mấy tuổi, qua vài cuộc tình và đã mất đi người ấy. Em mới nhận ra, thật sự, đúng là với những cuộc tình gái trai, người ta luôn yêu nhau vì một điều gì đó, có thể vì em dễ thương, có thể vì em xinh, có thể vì em có điều mà người ta thích...Khi điều đó không còn, tình yêu cũng không còn. Thế nhưng, với người ấy, dù em có xinh hay xấu, dù em có như thế nào thì bao năm qua người ấy vẫn yêu em như lúc ban đầu, chưa bao giờ trách móc em, từ bỏ em.

Em nghĩ, đứa con nào cũng sẽ từng có lúc hiểu sai cha mẹ. Em cũng vậy, cũng có lúc em mệt mỏi trong chính mối quan hệ này. Thế nhưng, khi mất đi rồi, em ân hận rất nhiều. Em nhớ lại thời thơ ấu của mình, tình yêu đầu đời người đã dành cho em, những thứ mà giờ em mới hiểu thì người ấy đã mãi mãi không còn..."

Cả quán lặng im, vàng vọt, tiếng guitar ban nãy vẫn đệm êm êm, nhè nhẹ làm nền cho câu chuyện của nó chợt dừng bặt. Anh Huy gác tay lên đàn nhìn sang nghe nó kể tiếp câu chuyện. Nó muốn nghe tôi hát tặng nó và tặng cho mối tình đầu đã khuất bóng của nó. Nó muốn nhắc rằng, những ai đang còn có cha, có mẹ, hãy bước qua những nhỏ nhen tự tâm, hãy nhớ đến tình yêu ruột thịt suốt một đời không bao giờ có lần thứ hai để trân trọng, giữ gìn và yêu thương cha mẹ, gia đình mình.

"Hôm nay ba có âm nhạc, ba yêu như yêu con chưa bao giờ ba chán.Cho con từng nốt nhẹ nhàng, con đem câu hát ca vang. Mai đây con mạnh mẽ hơn nhiều. Mai đây con chở che cho biết bao điều. Cho ước mơ của mẹ, cho nỗi đau của mẹ, theo ba chăm sóc con nghe..."

Tiếng hát tôi rung nghẹn từng đoạn. Dưới kia nó cũng mới nức nở.

Chợt nhớ, nó-đứa con gái cũng biết đàn guitare. Đứa con gái nhỏ thó nhưng bộc trực và mạnh mẽ.

Có người đàn ông đi cùng vợ lên hát tặng nó bài hát ai cũng thuộc nhưng ông ấy thì hát chẳng đúng lấy một note nhạc, vậy mà cả quán lại rộn ràng. Tiếng hát của người đàn ông cha của ba thằng con trai. Ông ước gì đêm nay có các con ông ở đây, để nghe nó nói. Ông tặng nó bài hát như cái ôm sẻ chia "ba sẽ là cánh chim, cho con bay thật xa..."

Bên dưới, nó lại rưng rức. Hồi lẩu hồi lâu, nghe đâu đó trên mạng người ta rỉ tai nhau về truyền thuyết nào đó nói rằng cha và con gái kiếp trước là tình nhân của nhau. Chẳng biết đúng sai, thế nhưng đêm nay nó kể về "Mối Tình Đầu" của nó mà sao nghe thiêng liêng quá đỗi.

Nơi này kỳ lạ quá!

Có những đêm kỳ lạ quá!

Đêm qua trời hẳn ráo tạnh thì bên trong quán nhỏ mưa lòng rạt rào. Đêm nay, ngoài kia trời đổ cơn mưa, chắc có nhiều người cha đang xuyên mưa, vượt đường trơn để về với những cuộc tình non để ấm bữa xum vầy một gia đình. Ngoài kia, có lẽ có nhiều người cha vẫn đang ngược xuôi mưu sanh nuôi lớn những cuộc tình. Ngoài kia, còn có bao nhiêu người con đang hờn giận cha mẹ mình nhỉ?

Cha mẹ không là tiên là bụt, rồi sẽ một ngày tất cả họ sẽ ra đi mãi mãi. Người mất không mất, người còn mới mất. Đừng đánh mất ngay cả khi tất cả đang còn.

Saigon, 26 Aug 2016

nguồn: Ubee Hoang


1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Người miền Nam ứng xử "đàng hoàng" hơn miền Bắc?

Có nhiều ý kiến trái chiều về việc người miền Nam có văn hóa sống phóng khoáng và lịch sự hơn người miền Bắc. Vậy đó có phải là sự thật hay không?

Việt Nam là một đất nước có chiều dài với sự phân hóa khá rõ về văn hóa sống và ứng xử ở cả 3 miền Bắc - Trung - Nam. Và có nhiều ý kiến trái chiều về việc người miền Nam có văn hóa sống phóng khoáng và lịch sự hơn người miền Bắc. Vậy đó có phải là sự thật hay không?

Người miền Nam sống đơn giản nên mọi thứ đều thoáng và dễ chịu. Còn đối với người miền Bắc, họ sống phức tạp nên nhiều khi trở thành lối sống giả. Cuộc sống bí bách, khí hậu khắc nghiệt cũng góp phần làm cho người miền Bắc tính tình nóng nảy, văn hóa ứng xử kém hơn người miền Nam.

Báo Giáo dục Việt Nam nhận được thư bày tỏ sự ủng hộ quan điểm này của độc giả Trịnh Hoàng Hiệp. Để độc giả khắp cả nước có thể tiếp tục bàn luận về vấn đề "nói bậy, chửi tục", chúng tôi xin đăng tải nguyên văn lá thư này.

Có giai thoại kể lại rằng, nhà phê bình Hoài Thanh, tác giả của cuốn sách bất hủ "Thi nhân Việt Nam" trong thời gian sống tại miền Nam đã chẹp miệng mà nói: "Người miền Nam, ai cũng lịch sự. Cứ mở miệng ra là cám ơn với xin lỗi rối rít. Ngồi ở trong nhà, có ai đi ngoài đường chõ miệng hỏi cái gì mà mình trả lời xong, cắp đít đi thẳng, không thèm cám ơn một tiếng, thì không cần nhìn, mình cũng biết ngay đó là dân ngoài Bắc vào". Ngay trong cách nói này của ông cũng cho thấy rằng, văn hóa giao tiếp, ứng xử của người miền Nam... ăn đứt người miền Bắc.

Đất nước Việt Nam chia thành nhiều vùng miền rõ rệt, có nguồn gốc tại miền Bắc. Sự phân chia này ảnh hưởng rõ ràng đến lối sống và văn hóa mỗi nơi một khác. Ngay cả trong giọng nói, ngôn ngữ giao tiếp từ Bắc vào Nam đều có sự thay đổi, đặc biệt là hai thành phố lớn Hà Nội và Sài Gòn. Gần đây, những clip được tung lên mạng về thói nói tục, chửi bậy của học sinh đã làm dư luận vô cùng phẫn nộ, bức xúc: Khi nữ sinh nói chuyện bằng chân tay, Clip hai nữ sinh hỗn chiến kinh hoàng, Choáng váng với nam sinh Thủ đô chửi tục trước cổng trường. Đây không chỉ đơn thuần là câu chuyện học đường mà còn là câu chuyện của toàn xã hội.
Bạo lực học đường ở miền Bắc ngày một gia tăng nguy hiểm và có thừa mức độ man rợ...

Trong cách cư xử với bề trên, hai miền Nam Bắc đều biểu hiện khác nhau. Nếu người miền Bắc nói “ạ” sau mỗi câu hỏi hoặc câu trả lời thì người miền Nam thường đệm "thưa" vào trước, "dạ" vào sau. Từ thuở nhỏ, hầu hết đứa trẻ nào cũng được dạy những lễ nghĩa cơ bản như vậy nhưng theo thời gian, khi con người dần lớn lên thì từ “ạ” của người miền Bắc thường được cắt giảm. Có lẽ bởi "ạ" mang nặng sự nghiêm túc, cứng nhắc và mô phạm, không còn phù hợp trong giao tiếp. Còn người miền Nam vẫn giữ nguyên từ “dạ” hay "thưa" như một lẽ tự nhiên.

Mặc dù Hà Nội là trung tâm văn hóa nhưng tôi thấy rằng về sự lịch lãm, tinh tế thì người miền Bắc hơn người miền Nam, thế nhưng về văn hóa cư xử trong cộng đồng thì người miền Bắc lại phải học hỏi người miền Nam. Trong các lễ hội, người miền Nam ít cảnh nhốn nháo, xô đẩy hay cố tình làm hại của chung. Họ luôn có ý thức tôn trọng người khác và bảo vệ mình.

Về cách sử dụng hai từ "cảm ơn" và "xin lỗi" hai vùng miền cũng khác nhau. Người miền Bắc rất hạn chế trong cách nói hai từ này, người ta chỉ nói như một luật lệ bất thành văn khi con cái nói với bố mẹ, ông bà, người ít tuổi nói với người hơn tuổi mà không biết rằng giao tiếp với cộng đồng cũng rất quan trọng. Nếu đi ngoài đường trên đất Bắc mà bạn bị xe đụng, bị giằng kéo, xô đẩy thì bạn chỉ nhận được những cái trợn tròn mắt, rồi phóng xe qua trước mặt. Nhưng người miền Nam thì khác, họ sẵn sàng nói xin lỗi nếu sai.

Ở Sài Gòn, chuyện vào siêu thị, cửa hàng... thấy những cô nhân viên cúi gập người chào là điều hết sức bình thường. Thế nhưng ở Hà Nội, bạn sẽ xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó cúi gập người và nói lời cảm ơn - đó là chuyện hiếm thấy trên cả miền Bắc. Nếu đi trên đường mà có điện thoại, người miền Bắc có thể vừa lái xe vừa chửi tục, quát tháo ngay giữa phố để chứng tỏ mình là ai, nhưng người miền Nam thì họ sẽ dừng lại, ghé xe bên lề đường mà nói chuyện. Thanh niên miền Nam nhậu nhẹt về khuya, khi thành phố vắng người, không có cảnh sát giao thông họ vẫn dừng xe khi có đèn đỏ, nhưng miền Bắc thì khác, không cần nhìn ngó trước sau mà sẽ phóng xe đi thẳng.

Từ ngoài xã hội lại nói về câu chuyện học đường nơi mà các em bộc lộ rõ nét nhất cách ứng xử. Sau giờ tan học, nếu đứng ở một cổng trường cấp III tại miền Bắc sẽ thấy rằng, vừa bước ra khỏi cổng trường học sinh nam thì bỏ "sơ vin", châm thuốc và bắt đầu "phun châu nhả ngọc" đến kinh hoàng, học sinh nữ thì sẵn sàng cầm dép lên đánh nhau vì những lý do hết sức vớ vẩn.

Môi trường nào cũng có những bức xúc, học sinh miền Nam có đánh nhau, nhưng mức độ man rợ thì không bằng miền Bắc. Học trò miền Nam chỉ đánh đấm nhau rồi thôi chứ ít khi kèm theo những hành vi xúc phạm như chửi bới thậm tệ, lột áo ngay giữa phố. Cứ thử xem những clip của học sinh Bắc thì biết, đánh nhau không khác gì côn đồ, dẫn đến "đối thủ" chấn thương cả về thể xác cũng như tinh thần.

Trong môi trường giáo dục, đến trang phục giữa hai miền Nam Bắc cũng khác nhau. Nữ sinh miền Nam có truyền thống mặc áo dài trong mỗi tuần còn miền Bắc thì hầu như không mặc. Thực ra, trong việc bắt học sinh mặc áo dài cũng có cái cớ của những người làm quản lý trong ngành giáo dục. Khi vận trên mình bộ áo dài, một mặt sẽ gây ra sự bất tiện khi hoạt động mạnh, mặt khác các em cũng phải ý thức mình là con gái Việt Nam, cần giữ được nét dịu dàng, dáng yêu đúng lứa tuổi. Vì vậy, nữ sinh cũng ngại ngần mỗi khi có ý định đánh nhau với bạn vì sợ hoen ố lên tà áo trắng, cũng như nhân phẩm của mình. Riêng điều này thôi cũng đã phần nào giảm thiểu được những nóng nảy nhất thời, những hành động bất thường của học sinh.

Cách xưng hô trong nhà trường và ngoài xã hội, học trò miền Nam thường xưng hô "cô", "dì", "chú", "bác" với "con", nghe rất thân mật, tình cảm như người trong gia đình. Vì thế, chả có lý do gì lại đẩy những mâu thuẫn khiến cho tình cảm bị sứt mẻ cả.

Người miền Bắc thường ăn nói rất khéo, trịnh trọng nhưng người miền Nam lại nhã nhặn và hồn hậu hơn. Trong đời sống thường nhật, người miền Nam biểu lộ tình cảm một cách chân tình, không che dấu như người miền Trung hay khách sáo như người miền Bắc. Đến nhà một gia đình miền Nam mà gặp bữa cơm thì sẽ được họ mời một cách cởi mở: "Ăn cơm chưa? Sẵn bữa ăn luôn nghen!" mặc dù đó có thể là mâm cơm tuềnh toàng. Điều đó cũng không làm cho khách phải ngại ngần. Vì thế mối quan hệ được gắn kết bằng sự cởi mở, thoải mái.

Người miền Nam sống đơn giản nên mọi thứ đều thoáng và dễ chịu. Họ không hay để ý nhau, quản lý nhau, săm soi quá sâu vào đời tư của người khác. Họ sẵn sàng bỏ qua mọi hiềm khích để khám phá và thưởng thức cuộc sống, vì thế mọi chuyện luôn tươi mới. Còn đối với người miền Bắc, họ sống phức tạp nên nhiều khi trở thành lối sống giả. Trong cách giao tiếp, có thể trước mặt người khác họ lễ phép, lịch sự nhưng ngay sau lưng họ lại chửi tục. Họ luôn gồng mình cố gắng trong khi bản thân họ lại muốn nổi loạn. Cách sống đó dễ dẫn tới tình trạng bất cần và stress tâm lý. Cuộc sống bí bách, khí hậu khắc nghiệt cũng góp phần làm cho người miền Bắc tính tình nóng nảy, văn hóa ứng xử kém hơn người miền Nam.

Phải chăng những điều tôi nói trong bài viết này ai cũng biết nhưng mà ít ai nói và ít ai viết ra?

nguồn: Tôi là người Sài Gòn

1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Saturday 2016-09-03

class Câu chuyện

Văn hóa cà phê Hà Nội xưa có bao giờ khiến người ta thôi nao lòng

Cà phê được người Pháp du nhập vào Hà Nội trong thời kì khai thác thuộc địa lần thứ nhất. Với sự hình thành khu phố Pháp nơi những người Pháp sang định cư sinh sống, họ đã mang theo thứ thức uống yêu thích, và cà phê Hà Nội bắt đầu bước những bước chập chững đầu tiên trên những con đường quanh hồ.

Sau một thời gian thì những quán thuần Việt được mở ra, cà phê Giảng, cà phê Lâm dần dần theo khẩu vị của khách, họ bỏ cách pha cũng như cách rang xây của người Pháp. Cà phê Việt thường được rang với dầu bơ tạo vị ngậy ngậy và chống cháy, thêm vào đó là cách pha Arabica với Robusta hoặc với các loại hạt khác để tạo một vị đậm đà hơn… những quán cà phê khi đó dù giờ còn tồn tại hay đã mất đi rồi nhưng luôn luôn nằm trong tâm thức người Hà Nội như những địa điểm ăn uống mang hồn cách Hà Thành.

Tôi không định đi tìm một câu chuyện về nguồn cội mà muốn kể ở đây câu chuyện cà phê Hà Nội, cái thức uống mà dường như giờ ở đâu cũng có. nhưng câu chuyện về cà phê Hà Nội là câu chuyện riêng biệt. Những nét riêng mà nếu bạn là khách du lịch hay người Hà Nội cũng đều cảm nhận được cái “thương hiệu” Hà Nội không thể lẫn vào đâu.

Văn hóa cà phê Hà Nội không có sự vội vàng trong cách thưởng thức như người Mỹ, không loãng kiểu Pháp, không đậm hương kiểu Ý. Cà phê Hà Nội trong bản tổng phối của thành phố ngàn năm chỉ là một thứ văn hóa ngoại lai với độ tuổi gần một thế kỷ. Nhưng với bản chất của một đất nước luôn luôn biết tinh lọc cái đặc trưng của người ta thành cái riêng của mình, cà phê Hà Nội đã dần thay thế trà trong ong văn hóa thưởng thức hàng ngày, biến những không gian đường phố thành một bản hòa tấu thú vị và đa sắc của đủ mọi hàng quán. Chính vậy dù cho đi đâu, cái mà một người con lớn lên trong lòng Hà Nội nhớ về nhiều nhất chính là không gian phố, và cà phê. Tại những buổi gặp gỡ chuyện trò, những hoài niệm được gợi về, mùi hoa sữa của mùa thu, mùi lá úa của buổi chiều tà, hay hình ảnh những gánh hàng rong trĩu nặng đi lại trên hè phố. Mùi cà phê là chiếc la bàn dẫn ta đi tìm hồn cốt đó của Hà Nội. Cà phê Hà Nội – một cái gì đó rất riêng, lại rất chung, thật khó diễn tả.

Những người lớn tuổi hay dân nghiền cà phê, sành điệu trong cách uống cà phê không ai có thể quên được lời xưng tụng dành riêng cho cà phê Hà Nội vào những năm của thập niên 70 – 80, đó là: “Nhân, Lâm, Năng, Giảng”.

Cà phê Giảng gần một thế kỷ nay vẫn hấp dẫn bởi món cà phê trứng độc đáo có một không hai. Cà phê Nhân mặc dù giờ đây không còn không khí cổ kính của ngày xưa mà mang phong cách hiện đại nhưng hương vị cà phê thì vẫn rất ngon, rất riêng. Cà phê Năng ở ngay đầu ngõ nhỏ thuộc phố Hàng Bạc. Quán rất nhỏ, chỉ dăm bộ bàn ghế, với hương vị cà phê đặc trưng và một không gian không thể lẫn vào đâu: tường vôi bàng bạc, những chiến ghế đẩu xinh xắn, nhạt nhòa trong ánh sáng mờ mờ và sự tĩnh lặng càng làm nổi chất tinh túy của cà phê.

Như một góc hồn Hà Nội còn sót lại, Cà phê Lâm (phố Nguyễn Hữu Huân) trầm mặc như những bức tranh Phố Phái (những bức tranh về đường phố Hà Nội xưa lừng danh của họa sĩ Bùi Xuân Phái), nó thật xa xăm và đầy chiêm nghiệm. Cà phê Phố Cổ ở Hàng Hành, ẩn mình như một ốc đảo thanh bình giữa phố tơ lụa tấp nập (phố Hàng Gai). Quán chỉ dành cho khách quen, những người ưa tĩnh lặng và hoài cổ. Trong không gian tĩnh mịch với nhà cổ, hoành phi, câu đối, sân vườn, khóm trúc, vài con gà tre quanh quẩn mổ rêu nơi góc sân, bên hòn non bộ khiến người ta có cảm giác thời gian như ngưng đọng.

Không gian Cà phê Hà Nội giờ đây đã có nhiều thay đổi. Cà phê vỉa hè với những con phố có phong cảnh nên thơ, lãng mạn, không khí thoáng đãng của những hồ nước tự nhiên như hồ Trúc Bạch, hồ Tây, hồ Thiền Quang, hồ Đắc Di, Triệu Việt Vương… Cà phê wifi, cà phê Rock, cà phê sách, cà phê takeaway… là những tụ điểm dường như dành riêng cho giới trẻ. Cà phê trong các cao ốc sang trọng là điểm hẹn của giới doanh nhân như Lakeviewsky lounge trên tầng 18 của khách sạn Deawoo, Summit Lounge tầng 20 khách sạn Sofitel Plaza, Citiview trên nóc tòa nhà Hàm Cá Mập… ở đây có thể vừa thưởng thức café vừa ngắm toàn cảnh thành phố nhộn nhịp vào ban ngày, rực rỡ vào ban đêm.

Trong sự phát triển và giao thoa văn hóa hiện nay, những quán cà phê cổ tồn tại cả gần thế kỷ cùng với những kiểu café vỉa hè, sân vườn, Rock, Wifi… đầy lãng mạn hay sôi động đang làm sinh động, phong phú thêm không gian văn hóa cà phê Hà Nội.

Văn hóa cà phê là dạng văn hóa trẻ đang phát triển và đầy sức sống. Theo những người lớn tuổi và hoài cổ vẫn luôn lo lắng, tiếc nuối khi những giá trị văn hóa tinh thần trong văn hóa ẩm thực đang ngày càng bị lấn lướt bởi giới trẻ ngày càng ưa thích các sản phẩm tiện ích, mang nặng tính công nghiệp. Liệu mai này có còn những quán café nhỏ, sự nhâm nhi chậm rãi bên những giọt café tí tách rơi?

+
0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Những suy nghĩ hoàn toàn sai lầm về ăn, ngủ, nghỉ

Theo trang Techinsider, có rất nhiều quan niệm sai lầm nhưng rất phổ biến của con người, chẳng hạn như sữa giúp xương chắc khỏe, thức ăn bị rơi nếu nhặt lên ngay vẫn an toàn, hay con người có 5 giác quan....

Sữa giúp xương chắc khỏe

Đây là một chiêu quảng cáo thành công không thể tin nổi của các hãng sữa, nó khiến chúng ta nghĩ rằng sữa như có phép thuật.

ZaloKhông có chút liên hệ nào giữa việc uống nhiều sữa (hay bổ sung canxi và vitamin D).

Bộ Nông nghiệp Mỹ nói rằng người trưởng thành nên uống 3 cốc sữa 1 ngày, để có canxi và vitamin D. Tuy nhiên, nhiều nghiên cứu cho thấy không có chút liên hệ nào giữa việc uống nhiều sữa (hay bổ sung canxi và vitamin D) và việc xương ít bị nứt gãy hơn.

Một số nghiên cứu thậm chí còn cho thấy có mối liên quan giữa tỷ lệ tử vong cao hơn, tất nhiên không có nghĩa sữa phải chịu trách nhiệm cho tỉ lệ này, song chắc chắn sữa cũng không phải là cái gì được tán thành.

Thực phẩm hữu cơ không phải là không có thuốc trừ sâu

Thực phẩm hữu cơ không hoàn toàn không có các loại thuốc trừ sâu, và nó cũng không thực sự tốt hơn cho bạn.

Các nông dân trồng thực phẩm hữu cơ được phép sử dụng các chất hóa học có nguồn gốc từ thiên nhiên – và trong một số trường hợp, điều này còn tệ hại cho môi trường hơn là các loại chất tổng hợp khác. Tuy nhiên, mức độ thuốc trừ sâu ở cả thực phẩm hữu cơ và vô cơ rất thấp, không gây lo ngại gì khi tiêu dùng.

Ngoài ra, theo một cuộc khảo sát của những nghiên cứu liên quan, ăn thực phẩm hữu cơ cũng không phải sẽ mang lại lợi ích dinh dưỡng gì hơn thực phẩm vô cơ.

Thức ăn bị rơi xuống rồi nhặt lên ăn có an toàn không?

Thật tệ hại khi một cái gì đó bạn rất muốn ăn lại bị rơi xuống sàn nhà. Nhưng nếu bạn nhặt nó lên ngay trong vòng "một nốt nhạc", liệu có ăn được tiếp không?

Nguyên tắc 5-giây không đúng. Vi khuẩn có thể thâm nhập vào thức ăn trong vòng một phần nghìn giây. Và thử nghiệm cho thấy những loại thức ăn ẩm, có nước thu hút vi khuẩn hơn thức ăn khô, nhưng cũng không có gì gọi là "an toàn". Thay vào đó, sự an toàn phụ thuộc vào mặt sàn mà bạn đánh rơi thức ăn sạch sẽ như thế nào.

Ăn socola sẽ bị mụn?

ZaloSocola không lên quan gì đến việc nổi mụn như mọi người tưởng.

Trong 1 tháng, các nhà khoa học đã cho hàng chục người ăn những thanh kẹo chứa gấp 10 lần lượng socola thông thường, và hàng chục người khác lại những thanh kẹo socola giả, không chứa socola.

Và kết quả là, không hề có sự khác biệt nào trên làn da của hai nhóm người trên. Như vậy, socola cũng như chất béo dường như không liên quan gì đến mụn.

Ăn 1 quả táo 1 ngày sẽ không phải gặp bác sỹ?

ZaloTáo chứa nhiều vitamin C và chất xơ.

Táo chứa nhiều vitamin C và chất xơ, cả hai đều quan trọng với sức khỏe. Nhưng đó không phải là tất cả những gì bạn cần.

Nếu có virus hoặc vi khuẩn xâm nhập vào cơ thể bạn, một quả táo sẽ không làm được gì để bảo vệ bạn.

Không đúng! Bởi vì đường trong các sản phẩm tự nhiên như trái cây và các sản phẩm tổng hợp như kẹo đều giống nhau. "Các nhà khoa học sẽ rất ngạc nhiên khi nghe nói những "ưu điểm vượt trội" của mật ong so với đường, bởi vì gần như đã có một sự đồng thuận ngầm rằng tác dụng sinh học của syrup cũng tương tự như mật ong", giáo sư Alan Levinovitz nói.

Vấn đề nằm ở chỗ kẹo và các sản phẩm liên quan khác thường chứa nhiều đường hơn mức cho phép, nghĩa là nhiều calories quá – đó là sự khác biệt mà bạn cần thận trọng.

Cà phê làm bạn còi đi

ZaloViệc tăng lượng tiêu thụ cà phê có thể hạn chế chút ít hấp thu canxi trong cơ thể.

Hầu hết các nghiên cứu nhận thấy không có sự liên quan nào giữa việc uống cà phê với sự tăng trưởng xương ở trẻ.

Còn ở người lớn, nghiên cứu thấy rằng việc tăng lượng tiêu thụ cà phê có thể hạn chế chút ít hấp thu canxi trong cơ thể, nhưng tác động rất nhỏ, đến nỗi một muỗng sữa sẽ đủ để bù cho ảnh hưởng của một tách cà phê.

Ăn kem khiến bạn càng cảm lạnh, đau họng hơn

ZaloNếu bị cảm, bạn có thể ăn kem cho dễ chịu hơn.

Nếu bạn bị cảm lạnh, bạn hoàn toàn có thể ăn kem cho dễ chịu hơn. Theo các nhà nghiên cứu, thực ra các sản phẩm như kem hoặc sữa lạnh có thể làm dịu cơn đau họng và cung cấp calories cho bạn khi bạn bị ốm và không muốn ăn.

Đường và socola làm tăng ham muốn tình dục

Vào giữa thế kỷ 19 – trước khi đường được cho là gây bệnh tiểu đường hoặc tăng động – đường được nghĩ là giúp tăng ham muốn tình dục ở nữ giới, trẻ em và đáng buồn cười hơn nữa là ở người nghèo.

Nhưng không phải thế. Không hề có bằng chứng nào hỗ trợ cho suy nghĩ trên – hay bất cứ loại thực phẩm nào, kể cả socola – làm tăng ham muốn tình dục.

Đường gây ra chứng tăng động ở trẻ

Vô số các nghiên cứu khoa học đã cố gắng và lại thất bại khi tìm kiếm bằng chứng hỗ trợ cho suy nghĩ trên. Hiểu lầm này có lẽ bắt đầu vào năm 1974, khi Tiến sỹ William Crook viết một lá thư cho Học viện Nhi khoa Mỹ, trong đó nói: "Trong 3 năm qua tôi nhận ra đường... là một nguyên nhân hàng đầu gây chứng tăng động".

Bức thư không kèm nghiên cứu khoa học nào, song nó khiến mọi người nghĩ đường là "thủ phạm". Tuy vậy, các nghiên cứu không hề ủng hộ suy nghĩ đó.

Máu của bạn sẽ chuyển "xanh xao" khi thiếu oxy

ZaloMáu chỉ trông xanh vì bạn đang nhìn nó qua các lớp mô, như một bộ lọc màu.

Máu không bao giờ màu xanh cả. Nó chỉ chuyển sang đỏ sẫm khi không có oxy. Máu chỉ trông xanh vì bạn đang nhìn nó qua các lớp mô, như một bộ lọc màu.

Con người có 5 giác quan

Nhìn, ngửi, nếm, nghe và chạm chỉ mới là bắt đầu. Đừng quên những cảm nhận về sự cân bằng, nhiệt độ, thời gian cũng như những cảm nhận bên trong cơ thể - sự cảm nhận này giúp chúng ta không "hổ báo" xông vào mọi thứ khi quá trễ hay khi quá nóng, lạnh... và còn có cả những cảm nhận về nỗi đau.

0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Friday 2016-09-02

class Câu chuyện

10 sai lầm người trẻ mới đi làm đều mắc phải

Nhà văn trẻ Nguyễn Ngọc Thạch là một nhân vật khá nổi tiếng và được thần tượng trong giới trẻ hiện nay. Không chỉ là một trong những tác giả trẻ có sách bán chạy nhất Việt Nam, Nguyễn Ngọc Thạch còn là một hot facebook với hơn 400,000 lượt follows. Anh nổi tiếng với những phát ngôn “chua ngoa” của mình trên mạng xã hội, một nhà bình phim sắc sảo, ngoài ra còn là MC cho show truyền hình gây nhiều tranh cãi “Những Kẻ Lắm Lời”.

Zalo

Lần đầu biết tới nhà văn Nguyễn Ngọc Thạch, tôi cũng không thích anh chàng 8x này bởi những phát ngôn mang tính “đàn bà” hơi nhiều. Tôi luôn cho rằng đàn ông thì nên tránh nói nhiều, tránh thị phi và dèm pha của dư luận. Tuy nhiên sau này follow trang cá nhân của Thạch, tôi lại thấy thích đọc những phát ngôn kiểu “đàn bà” nhưng lại hài hước như thế. Tính cách của Thạch vốn thế, sống thẳng tính, thích nói những thứ “thô nhưng mà thật”. Ngay cả trong những tác phẩm của mình, Thạch cũng lựa chọn khai thác những đề tài gai góc, khó tiếp cận độc giả như là đồng tính, mại dâm, kinh dị,… Những vấn đề Nguyễn Ngọc Thạch đưa ra trên trang cá nhân của mình cũng chính là những điều thực tế đang hàng ngày diễn ra, những vấn đề chân thực nhất được phản ánh qua góc nhìn rất riêng của nhà văn trẻ này.

Zalo

Bản thân tôi cũng luôn rất tâm đắc với những lời khuyên về cuộc sống của Thạch dành cho các bạn trẻ. Bởi lẽ đó không phải là những lời cóp nhặt từ sách vở, lý thuyết cứng nhắc. Ngược lại đó đều là những bài học kinh nghiệm thực tế được rút ra và phản ánh rõ những cái sai mà đa phần giới trẻ hiện này đang mắc phải. Những lời khuyên về thái độ trong công việc, cách ứng xử khi mới đi làm, thậm chí cả cách viết một cái mail và gửi CV xin việc mà Nguyễn Ngọc Thạch đưa ra, tôi nghĩ bất cứ ai đọc cũng sẽ thấy một phần của mình trong đó.

Dưới đây là 10 lời khuyên dành cho người trẻ mới đi làm mà tôi nghĩ nếu sau này muốn thành công thì chắc chắn bạn phải ghi nhớ:

– Em có quen với mấy chuyện rót nước, lau bàn, xách giấy tờ đi ký, photocopy, chỉnh văn bản giùm anh không? Không quen thì phải tập nha, vì đó là những việc cơ bản mà bất kỳ ai tham gia đời sống văn phòng cũng phải biết làm và bắt đầu làm. Không phải ai đì em gì đâu, chẳng qua là vì em nhỏ nhất thì chịu khó mà làm. Hãy học cách chăm sóc cho người khác, quan sát nét mặt của họ để coi lúc nào nên nói cái gì, sau này có lợi cho em.

– Đừng nghĩ bằng cấp của em là ngon lắm. Trong này có nhiều người không có tấm bằng đại học nhưng đi làm đã 10 năm, kinh nghiệm chắc phải gấp 10 lần em. Lý thuyết em học, đơn thuần là lý thuyết, thực tế rất khác, nhưng, nếu có lý thuyết tốt mà thêm thực tiễn giỏi thì em sẽ tiến rất nhanh, nên ráng làm đi.

– Đừng bao giờ ngồi đó, thấy cấp trên của mình làm không đúng những gì mình học rồi chửi rằng sếp ngu, dựa vào quan hệ để lên làm sếp. Họ có thể ngu, nhưng họ lại làm sếp của em. Em chấp nhận làm cấp dưới của họ thì có nghĩa là… em ngu hơn họ, nên đừng nghĩ họ ngu.

– Đừng thấy sếp suốt ngày đi nhậu, toàn bộ công việc em đều phải làm mà ca thán, cho rằng họ sướng, em khổ. Không đâu em, đi nhậu là một kỹ năng mềm mà không phải ai cũng học được đâu. Thực tế ở đây, hợp đồng được ký trên bàn làm nhậu và trên giường nhiều hơn bàn làm việc.

– Mấy năm đầu đi làm, khoan nghĩ nhiều tới lương, quan trọng là em được làm với ai, học được những gì. Ai cũng có mặt mạnh mặt yếu, nên ráng học cái tốt từ họ trước, khi mình cứng hơn rồi thì bắt đầu tìm điểm xấu của người khác để tránh hay sửa.

– Đừng chê bai công ty, đừng nghĩ rằng công ty có nghĩa vụ lớn với các bạn trẻ mới đi làm. Đa phần công ty nào cũng mất khoảng 3 đến 6 tháng để đào tạo mấy em quen môi trường công sở. Lỡ làm 2 tháng thử việc xong mấy em nghỉ, vậy 2 tháng đó lương của em từ đâu ra? Cũng là công ty chịu lỗ đó, vì rõ ràng trong 2 tháng, giá trị của em mang về cho công ty gần như không có.

– Không bao giờ được coi thường bất kỳ ai, dù là cô lao công, anh bảo vệ hay chú gởi xe. Họ đều như em, làm công ăn lương, thương nhau giúp nhau chứ không được đặt mình trên họ.

– Cấm tuyệt đối nghĩ bản thân cao hơn mấy cô bán bánh mì đối diện, chị bưng gánh bán hàng ăn mỗi chiều hay cô chú bán cơm trưa. Có thể môi trường kiếm sống của họ không tốt bằng em, không ngồi máy lạnh như em. Nhưng vị thế xã hội, họ là chủ của công việc họ làm, em làm công cho người khác. Họ có thể không bán cho người họ không thích, nhưng em dù không thích khách hàng đó vẫn phải làm vì sếp em muốn. Em thua họ, đừng chảnh.

– 22 năm đầu đời của em, chỉ đơn giản là những ngày lý thuyết và chưa bước vào đời. Giờ là trang mới của đời em, đây là cuộc chiến chứ không còn là trường học nữa.

– Mỗi công ty đều có một văn hoá nhất định, em mới vào, ráng tìm hiểu văn hoá đó là gì, tự nghiệm coi bản thân mình có phù hợp và hoà nhập được không. Nếu không, em tự rút lui chứ đừng nghĩ rằng cả công ty sẽ thay đổi văn hoá vì em.

1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Bi kịch 'vào đại học'

Hơn một năm trước, có chàng trai trẻ tìm đến tôi nói rằng cậu muốn kể câu chuyện của mình. Câu chuyện về sự lạc lối của tuổi trẻ khi không có sự bám víu về tinh thần, khi bị định hướng sai hay cụ thể hơn là cố vào một trường đại học không hề liên quan đến mơ ước.

Chàng trai trẻ ấy trúng tuyển một trường đại học công lập thuộc tốp trung bình ở Hà Nội. Nhưng giảng đường không tạo cho cậu niềm cảm hứng nào. Cậu chỉ mơ ước trở thành đầu bếp. Gia đình tất nhiên không ủng hộ kế hoạch ấy và cũng không trở thành chỗ dựa tinh thần cho cậu những ngày vạ vật chán nản trong trường. Rồi cậu đi bán dâm đồng tính.

Chuyện rất điển hình. Nhưng kết cục hơi cực đoan.

Đó không hẳn là một hoạt động mưu sinh. Cậu thật thà tâm sự: “Tháng nào em tiêu nhiều cũng chỉ hết 2 triệu” (năm 2014). Tức là chỉ đi khách mấy lần một tháng thôi, vừa đủ ăn. Để kiếm được 2 triệu có thể làm nhiều nghề. Cậu bán dâm một thời gian ngắn rồi cũng đi làm phụ bếp, phục vụ bàn để được học nghề nấu nướng và theo đuổi ước mơ từ bấy đến nay, dù vất vả hơn rất nhiều.

Đó không phải là một cú trượt dài cũng không phản ánh nhân cách của một người lười lao động và muốn kiếm tiền dễ dàng. Tôi hiểu rằng cái giai đoạn “thả nổi” bản thân ấy đi kèm với một sự chán nản và mong muốn xoá đi cảm giác cô độc - chính cậu cũng cần những người khách. Dù đôi khi, cuộc mua bán trở thành một cuộc bạo hành, thoả mãn những thú tính của những người chi tiền.

Tôi không nói rằng chỉ việc chọn nhầm trường đại học tạo ra cái quãng thời gian đen tối kia. Nhưng tôi chắc chắn, nếu ngay từ đầu, chàng trai ấy có thể được đi học nghề đầu bếp thì sự cô độc và tâm lý “không cần biết ngày mai ra sao” kiểu ấy sẽ khó tồn tại.

Có một điều đáng nhớ, là một năm trước đó, trong một buổi nói chuyện mà tôi là diễn giả, cậu đã tìm đến chính tôi để xin lời khuyên về việc có nên bỏ đại học hay không. Lúc ấy tôi không biết hoàn cảnh của cậu. Tôi đã không đủ can đảm nói có. Tôi xoa dịu rằng duy trì việc học trên giảng đường cũng được, trong cuộc sống còn nhiều niềm vui và thứ khác để em phát triển bản thân. Tôi không nhận thức được rằng cậu muốn bỏ lắm rồi. Khi đã vào đại học, với một thiếu niên chưa đầy 20 tuổi, dưới sức ép và sự kỳ vọng của gia đình thì việc bỏ học là điều cực kỳ khó khăn. Và sự chán nản khi phải duy trì ấy có thể tạo ra việc đánh mất niềm vui sống, đánh mất cảm hứng về tương lai.

Tôi đã chứng kiến nhiều thanh niên như thế ở thế hệ của mình. Tôi học một trường danh giá và rất nhiều bạn bè dù chán nản lắm, dù chẳng yêu gì ngành nghề, vẫn cố vì “đại học” là một thứ bất khả xâm phạm trong suy nghĩ của số đông. Và chính tôi, cũng đã vạ vật như chàng thanh niên kia vài năm trên giảng đường.

Năm nay, khi kết thúc xét tuyển nguyện vọng 1, một lỗ hổng lộ ra trên giảng đường của nhiều ngôi trường: ngay cả những trường tốp đầu, thuộc hàng “danh giá” cũng tuyển không đủ thí sinh. Gần 100 trường phải xét tuyển bổ sung. Và nói như bà Hiệu trưởng Đại học Hoa Sen: “Bây giờ là lúc ngành giáo dục trả giá cho những sai lầm trước đây”.

Cái sai lầm ấy đã được nhắc đến nhiều lần khi có quá nhiều trường đại học được mở ra, các trường cũng liên tục tăng quy mô đào tạo mà không căn cứ vào nhu cầu thực tế của thị trường lao động. Thừa thầy thiếu thợ. Sinh viên ra trường thất nghiệp tràn lan.

Tâm lý muốn các em học sinh được vào đại học bằng mọi giá đã tạo ra một chuỗi kịch bản xấu liên tiếp cho xã hội. Có những hậu quả không đo đếm được: rất nhiều bạn trẻ đã cố nghiến răng lấy xong tấm bằng chỉ vì nó là “bằng đại học” chứ không phải vì họ yêu cái nghề đó, ngành đó. Những nhân sự như thế không thể trở thành nhân sự giỏi được. Họ thậm chí có thể gây hại cho ngành nghề của mình.

Và như năm nay khi các trường không tuyển đủ thí sinh, tôi cho rằng đó là một tín hiệu mừng. Thực tế đã nhấn mạnh cung lớn hơn cầu. Cuối cùng thì xã hội cũng đã tự điều chỉnh để chống lại một quán tính văn hoá vốn từng khiến các giảng đường liên tục phình to lên những vẫn được lấp kín (mà không biết chất lượng đào tạo ra sao, tâm lý và mơ ước những con người ngồi trong đó thế nào).

Chúng ta hướng tới việc xây dựng một nền kinh tế tri thức. Nhưng đại học không phải con đường duy nhất để xây dựng thứ ấy. Cơ chế chia sẻ kiến thức của thời đại mới, có thể tạo ra những con người biết sáng tạo, mà không qua giảng đường.

Bởi vì tôi đã gặp rất nhiều người cầm tấm bằng cử nhân bây giờ không thể tìm được việc làm nào khác ngoài công nhân lắp ráp. Họ có thể đã sống tốt hơn, nếu có một cái nghề giản dị như đầu bếp hay thợ máy.

Bi kịch của những giảng đường không đủ sinh viên, lại có thể là một tin vui đối với xã hội. Công cuộc phát triển vốn đã bị chi phối bởi nhiều quán tính duy ý chí kiểu “vào đại học” quá rồi.

nguồn: Đức Hoàng

2 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

4 tuyệt chiêu “thả thính” của phái mạnh không kém gì phụ nữ

Thả thính không còn là “độc chiêu” của riêng phái nữ, các chàng bây giờ cũng đầy “mưu mô” với những chiêu “thả thính” đầy “kĩ xảo”.

1. Chuyên gia like dạo, thả tim dạo, comment dạo

Chỉ cần các nàng đăng một tấm ảnh, một dòng trạng thái thì dù là ngày hay đêm cứ nhiệt tình like “điên đảo” là xong. Like tất cả các post nàng viết từ facebook đến instagram, từ zalo đến Snapchat, comment nhiệt tình hào hứng vô cùng quan tâm, nhưng đến lúc cô gái trả lời một câu thì chàng ta im bặt thể hiện sự ngầu và bí ẩn.

Các cô gái đừng nghĩ mình đang là trung tâm của vụ trụ nha, hắn chỉ đang thả thính thôi vì có thể hắn cũng đang làm điều đó với tất cả các cô gái khác, xem con cá nào cắn câu trước “dại dột” mà inbox trước chàng ta, lúc đấy cá đã cắn câu rồi!

2. Inbox nói chuyện “so deep” nhưng luôn lấp lửng chuyện có người yêu

Song song với màn like, commnet dạo sẽ có màn nói chuyên “so deep” vào bên đêm, thời điểm quá thích hợp để những câu chuyện đậm chất ngôn tình lên ngôi. Những màn kể lể trường kì về người yêu cũ kiểu “ngày xưa anh yêu cô ấy thế nào, rồi chia tay ra sao, anh đã “tâm huyết” với tình yêu như thế nào, đã bao nhiêu năm rồi chưa dám yêu ai, giờ thì cô đơn không có ai bên cạnh”.

Ôi, “thính” ở khắp mọi nơi, có thể các cô gái sẽ “chết ngất” với thiên tình sử dài dặc của chàng ta. Chiêu này vô cùng độc hại đối với những cô gái nhạy cảm mềm yếu FA, bởi những câu chuyện “so deep” này khiến con gái dễ đồng cảm và siêu lòng.

3. Suốt ngày kêu “Anh đi đâu cũng một mình”…

Suốt ngày bảo anh đi chỗ này chỗ kia nhưng lúc nào cũng “Anh đi đâu cũng có một mình”, kêu cô đơn thiếu bạn đồng hành, thỉnh thoảng đăng đôi ba cái status “Chỗ này đẹp quá, ai đi cùng mình không?” hay “Phim hay quá mà chẳng có ai rủ đi cùng…”, “Phía sau còn thừa hẳn một chỗ, mà chẳng có ai cùng đồng hành”…

Chờ đến đấy, thì chỉ cần có cá cắn câu, chính là bạn đấy nhảy vào “Em cũng thế”, thế là xong. Ok, Thính đã được rắc thành công cho cả 2!

4. Nhưng đến lúc mình quyết tâm rủ đi chơi thì… chối khéo!

Sau khi gieo rắc thương nhớ thành công, đến lúc nàng lấy hết quyết tâm rủ đi chơi, cá đã cắn câu thì có thể chàng ta sẽ “quay ngoắt” 180 độ từ chối… khéo làm các nàng cảm thấy vô cùng hụt hẫng. “Thính” này quả là siêu cao thủ vì sau khi cố tình gâyrồi chạy trốn không chút tung tích thì cũng là lúc các nàng thấy mình như vừa ăn một quả lừa vì trót… say nắng chàng rồi.

Vì sao chàng “bỏ trốn”? Ví dụ chàng ta đã có người yêu chỉ “làm trò” cho cuộc sống thêm thú vị, hoặc một con cá khác ngon hơn đã cắn câu, câu chuyện hết vui rồi, chấm dứt tại đây thôi. Người ta nói con gái là chuyên gia “rắc thính” nhưng để nói là cao thủ và siêu phũ trong việc “rắc thính” thì các chàng mới gọi là “cao nhân”. Đừng bao giờ để chết vì “đớp” thính thiếu hiểu biết, chọn đúng người để là “cá” cũng cần có cách đấy

+
1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Chuyện chú bò vàng ở phố đi bộ.

_ Mình là sinh viên. Ban ngày đi học, chiều thì đi bán mực ngào, tới tối mới về... Lúc vừa mới vô Sài Gòn là mình chạy đi kiếm việc làm thêm liền, phần để phụ tiền đóng học, phần muốn đi làm để cho mạnh dạn hơn.

_ Xin việc 4, 5 chỗ ai cũng nói "phát âm khó nghe quá, giao tiếp với khách mà nói giọng vùng miền là không được, nên về tập nói lại cho dễ nghe". Lúc đó tự ái lắm nên không xin việc nữa. Mình nảy ra một ý là tự làm mực ngào - đặc sản quê mình, đem đi bán, sẵn dịp "tiếp thị" món này với người Sài Gòn luôn!

_ Mình mua bộ bò bông mặc vô để không ai nhận ra vì không muốn bị người quen, bạn bè ở trường phát hiện và trêu chọc.

_ Ban đầu mặc đồ bông kéo thùng giấy đi, người ta nhìn nhiều lắm, nhưng mà không bán được bao nhiêu. Sau này, mình mua hộp đeo trên lưng nhìn cho sạch sẽ và lịch sự rồi học cách nhảy nhót, tạo dáng để mời khách. Khi có "phố đi bộ" thì mình ra đó bán luôn vì có nhiều người mua.

_ Nhờ đi bán mà gặp được rất nhiều người dễ thương, mua rồi còn chụp hình chung nữa. Trên đường đi về hay có mấy chú nhậu khuya, thấy mình là kêu vô, mua ủng hộ. Còn nói “mày dân Bình Định chắc uống ghê lắm phải hông? Nói gì nói làm đại một ly với chú đi rồi tính!”

P/s: *Bạn bò vàng bán mực ngào ở phố đi bộ Nguyễn Huệ, mực ngào có vị cay cay đặc trưng của ớt Bình Định, mằn mặn, ngọt ngọt và rất dậy mùi thơm của mực, 15k/ phần, ai có ra phố đi bộ nhớ ủng hộ nha!* ^_^
------------------------------------------------------------

nguồn: 1 phút sài gòn

2 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Những điều bạn cần biết về các chàng trai

Bạn có biết, con trai có nhiều cảm xúc hơn những gì người khác nghĩ.

1. Con trai giàu tình cảm hơn bạn nghĩ, nếu họ đã yêu thật sự.

2. Con trai có thể suốt ngày tán tỉnh những cô gái. Nhưng trước khi đi ngủ họ thường chỉ nghĩ về người con gái mà họ thực sự quan tâm.

3. Con trai có thể phát điên vì nụ cười của con gái.

4. Chàng trai thích bạn luôn muốn rằng họ là người duy nhất mà bạn nhắc đến.

5. Con trai nhiều cảm xúc hơn những gì người khác nghĩ.

6. Con gái chính là điểm yếu của con trai.

7. Nếu một chàng trai nào nói với bạn về vấn đề của họ, thì họ chỉ muốn bạn lắng nghe chứ không cần bạn phải đưa ra những lời khuyên.

8. Khi một chàng trai đề nghị bạn để họ một mình thì thực tế điều mà họ muốn nói là: “Hãy đến và lắng nghe anh…”

9. Không chàng trai nào có thể giải quyết được tất cả các vấn đề của chính họ, họ chỉ ngoan cố chấp nhận nó mà thôi.

10. Nếu một chàng trai hy sinh giấc ngủ và sức khỏe của họ để được ở bên bạn, thì họ thực sự đã yêu bạn và luôn muốn được có bạn bên cạnh.

+
1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Yamaha: Từ cây đàn piano đến hãng xe nổi tiếng

Ít ai biết rằng, tập đoàn sản xuất xe máy hùng mạnh của Nhật Bản có bệ phóng là những phím đàn piano.

Những câu chuyện khởi nghiệp ở đất nước mặt trời mọc luôn là niềm cảm hứng cho tinh thần vượt lên khó khăn, thách thức, sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ. Và Yamaha Motor là một trong số đó. Bắt đầu từ những phím đàn piano, ít ai nghĩ rằng, Yamaha Motor sẽ trở thành một trong những công ty đứng đầu lĩnh vực sản xuất xe máy trên thế giới.

Hậu duệ Samurai và tình yêu với chiếc đàn piano

Torakusu Yamaha – nhà sáng lập Tập đoàn Yamaha, sinh ra trong một gia đình có dòng dõi Samurai, cha ông là nhà nghiên cứu thiên văn học, nên ngay từ nhỏ, Torakusu đã được tiếp xúc với các loại máy móc tinh xảo. Năm 1887, ông tình cờ được mời đến sửa cây đàn piano của một trường tiểu học ở thành phố Hamamatsu. Thời điểm đó, nhạc cụ phương Tây, đặc biệt là piano rất đắt đỏ và gần như không có người biết sửa chữa. Tuy nhiên, với tài năng thiên bẩm về cơ khí và chế tác, Torakusu không gặp nhiều khó khăn để sửa thành công chiếc đàn.

Zalo

Nhà sáng lập Tập đoàn Yamaha - Torakusu Yamaha.

Sau lần tiếp xúc đầu tiên đó, ấn tượng sâu sắc bởi kỹ thuật cơ khí của đàn piano, Torakusu và một người bạn đã ngày đêm mày mò, quyết tâm chế tạo một chiếc đàn riêng. Hình dáng và cơ chế hoạt động của cây đàn piano đầu tiên rất hoàn thiện, nhưng lại không phát ra được âm thanh chuẩn.

Mãi về sau, Torakusu mới biết nguyên nhân là do chiếc đàn chưa được chỉnh âm, một lĩnh vực rất mới mẻ đối với ông. Ông cùng người bạn luân phiên cõng chiếc đàn trên lưng trên suốt quãng đường 250 km từ quê nhà đến Nhạc viện Tokyo để học cách tinh chỉnh âm thanh.

Sáu tháng kể từ khi biết đến piano, Torakusu tạo ra chiếc đàn thứ 2 được đánh giá rất cao, có thể thay thế các loại đàn ngoại nhập. Năm 1888, ông thành lập Công ty Nippon Gakki chuyên sản xuất đàn.

ZaloChiếc đàn Yamaha Organ được sản xuất vào năm 1902.

Sau khi nhà sáng lập Torakusu Yamaha qua đời vào năm 1916, công ty tiếp tục sản xuất piano và một số nhạc cụ khác. Tuy nhiên, trận động đất Kanto năm 1923 và sự tàn khốc của thế chiến thứ II khiến Yamaha đối mặt với vô vàn khó khăn, thậm chí đứng trên bờ vực phá sản.

Người có công đưa Yamaha trở lại quỹ đạo là vị chủ tịch thứ 3 của hãng, Kaichi Kawakami. Ông thực hiện chương trình cải cách lớn và giúp công ty trụ vững cho đến khi bàn giao lại cho con trai Genichi Kawakami.

Quyết định lịch sử và chiếc xe máy đầu tiên

"Tôi muốn chúng ta thử chế tạo động cơ xe gắn máy" - câu nói huyền thoại của Chủ tịch Genichi Kawakami mở đầu cho lịch sử hình thành Yamaha Motor.

Ở tuổi 38, Genichi Kawakami kế thừa sự nghiệp của cha mình tại Nippon Gakki (nay là Yamaha Corporation), trở thành chủ tịch thứ 4 của công ty. Thử thách đầu tiên sớm đến với ông khi phải đưa ra quyết định tận dụng toàn bộ cỗ máy gia công cơ khí cũ cho một trong hai dây chuyền sản xuất mới: sản xuất máy khâu hoặc sản xuất xe máy ba bánh. Tầm nhìn rộng giúp Genichi Kawakami lựa chọn xe máy, dù thị trường bấy giờ đã có hơn 150 nhà sản xuất xe máy lớn nhỏ cạnh tranh gay gắt. Ông hiểu rằng Yamaha đang bước vào một cuộc đua khốc liệt, trong đó sự khác biệt và giá trị riêng mới mang lại thành công.

ZaloChân dung người sáng lập Yamaha Motor - Chủ tịch Genichi Kawakami.

Chính vì thế, Genichi Kawakami đã quyết định đầu tư, cử kỹ sư đi châu Âu học hỏi kinh nghiệm. Ông cũng dành hơn 3 tháng ròng rã đi khảo sát những thị trường lớn như Mỹ, châu Âu. Những trải nghiệm thực tế đã được vị lãnh đạo Yamaha và các kỹ sư đúc kết để áp dụng vào mô hình kinh doanh mới.

Thành quả đầu tiên của Yamaha là xe gắn máy YA-1, lấy cảm hứng từ mẫu xe máy thành công của Đức DKW RT125. Với thiết kế đẹp mắt, đậm chất thể thao, màu sắc mới lạ là nâu hạt dẻ, ngà voi cùng công nghệ sơn cao cấp học hỏi từ bộ phận sản xuất đàn piano, YA-1 nổi bật so với những chiếc xe được thiết kế chắc chắn nhưng có phần đơn điệu và tẻ nhạt trên thị trường bấy giờ.

ZaloChiếc xe đầu tiên của Yamaha - YA-1 vô cùng tinh tế và nổi bật.

Tuy nhiên, thời điểm YA-1 ra mắt, người Nhật Bản đã quen với Yamaha qua hình ảnh của những chiếc đàn. Công ty vấp phải nhiều dư luận và định kiến: “Xe Yamaha khi chạy chắc sẽ phát ra tiếng đồ rê mi”. Đáp lại điều này, Genichi Kawakami lặng lẽ thành lập một cuộc đua xe lên đỉnh núi Phú Sỹ năm 1955 để chứng minh sức mạnh của YA-1. Với ngôi vị quán quân và 5 vị trí khác trong top 10 ở hạng mục 125 cc, danh tiếng của Yamaha lan rộng khắp Nhật Bản.

ZaloCuộc đua lên đỉnh núi Phú Sỹ năm 1955.

Thành công này tạo tiền đề cho Yamaha Motor phát triển chiếc xe đầu tiên “100% Nhật Bản” mang tên YD-1 sau đó 2 năm. Giai đoạn tiếp theo, sản phẩm của Yamaha vẫn luôn nổi bật trong thiết kế bên ngoài lẫn công nghệ động cơ bên trong. Có thể nói, tầm nhìn chiến lược của Genichi Kawakami là nhân tố quan trọng nhất hình thành “ngôn ngữ thiết kế Yamaha”.

Giữ vững sứ mệnh “Kando” - mang lại trải nghiệm mới mẻ và cuộc sống tốt đẹp hơn cho người dùng trên toàn thế giới, Yamaha không ngừng nỗ lực cải tiến, hoàn thiện để tạo ra sản phẩm có thiết kế tinh tế, công nghệ động cơ mạnh, đem lại niềm hứng khởi và những giá trị vượt trên mong đợi của khách hàng.

0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu hỏi

Tại sao máy bay chở khách không có dù nhảy?

Khi đi máy bay hàng không dân dụng có người để ý sẽ thấy trên máy bay không trang bị dù cho cả hành khách lẫn nhân viên tổ lái. Dù có thể cứu mạng sống của con người khi máy bay gặp sự cố trục trặc, v...
1 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Thursday 2016-09-01

class facebook.com
?fbid=1269111533113416&set=a.1262994863725083.1073741834.100000437438374&type=3&theater

Kỹ năng đi trước đam mê - cuốn sách cần có trên con đường sự nghiệp

“Cứ theo đuổi đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn”, câu nói của Steve Job đã là kim chỉ nam hướng nghiệp cho nhiều bạn trẻ. Vậy, “đam mê của mình là gì”, “nếu mình chẳng có đam mê gì thì sao”, hay “đa...
2 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu chuyện

Cô gái Việt phát triển ứng dụng học tiếng Anh sử dụng trí tuệ nhân tạo, được báo Mỹ ca ngợi là ai?

Là gương mặt nổi bật của báo Tuổi Trẻ 10 năm trước, Văn Đinh Hồng Vũ từng chia sẻ mơ ước trở thành đại sứ của Việt Nam. Tham vọng ấy hoàn toàn trong tầm tay của cô sinh viên Ngoại thương đa tài và giỏi 3 ngoại ngữ. Mới ngoài 20 tuổi, Vũ đã tự tin đại diện thanh niên Việt Nam đi qua 10 nước, tham dự hội nghị thượng đỉnh về các vấn đề giáo dục và hướng nghiệp toàn cầu.

Song, những chuyến đi ấy dần thay đổi giấc mơ đại sứ của Vũ bằng khát vọng cải tiến giáo dục. Sau khi tốt nghiệp, cuộc đời cô là hành trình 10 năm lập nghiệp từ Đan Mạch đến Mỹ, qua 2 học bổng Thạc sĩ chuyên ngành Quản trị Kinh doanh và Giáo dục của Ðại học Stanford. Hiện tại, dừng chân ở Thung lũng Silicon, Vũ trở thành nhà xã hội - khởi nghiệp trong ngành giáo dục. Đầu năm 2011, cô lập ra Quỹ Vietseeds, cung cấp học bổng bậc đại học cho học sinh nghèo Việt Nam. Gần đây nhất (năm 2014), Vũ khởi nghiệp cùng ứng dụng nhận diện giọng nói ELSA, giúp người học ngoại ngữ khắp nơi trên thế giới phát âm sát nhất với ngôn ngữ bản xứ.

Và cũng ít ai biết rằng, để theo đuổi đam mê, Văn Đinh Hồng Vũ từng 2 lần từ bỏ vị trí đáng mơ ước ở các tập đoàn hàng đầu thế giới. 3 năm tu nghiệp ở Đan Mạch, Vũ là người châu Á đầu tiên nắm giữ vị trí trợ lý Tổng Giám đốc của Maersk, tập đoàn vận tải và năng lượng có chi nhánh trải khắp 136 quốc gia với 89.000 nhân viên. Sau đó, Vũ lại bỏ ngang vị trí trưởng dự án cấp cao cho Booz & Company, 1 trong 4 tập đoàn tư vấn đứng đầu nước Mỹ. Không chút tiếc nuối, Vũ nói:“Tôi đã thu thập đủ kiến thức quản trị và nhân tài suốt 10 năm qua. Đã đến lúc tôi bắt đầu làm điều mình muốn trong lĩnh vực công nghệ và giáo dục”.

Dạy nói với công nghệ Elsa

ELSA (English Language Speech Assistant) gắn liền với kỷ niệm lần đầu Vũ dự hội thảo sinh viên tại Đức năm 2002. Trước lúc đến, Vũ chẳng mảy may nghi ngờ khả năng tiếng Anh của bản thân. Kỳ lạ thay, không ai ở Ấn Ðộ hiểu cô nói gì. “Ngay đêm đó, tôi đã gặp một người bạn Mỹ báo sẽ rút khỏi buổi thuyết trình sáng hôm sau. Chỉ có mình tôi đại diện Việt Nam, nói không ai hiểu thì thật xấu hổ...”, Vũ nhớ lại.

Nhưng người bạn không cho phép Vũ bỏ cuộc. Anh ngồi cùng cô suốt cả đêm chỉ để đọc đi đọc lại từng câu trên bài thuyết trình, để cô bắt chước cách nhấn nhá và phát âm từng chữ. Vũ có lại sự tự tin, nhưng cô vẫn không ngừng nghĩ về lỗ hổng trong giảng dạy phát âm kể từ đấy.

“Bạn không nhận ra phát âm quan trọng đến nhường nào đâu, cho đến khi sống và làm việc ở nước ngoài”, Vũ giải thích. Gần 10 năm sống xa nhà, cô chứng kiến rất nhiều du học sinh giỏi không thể leo lên vị trí lãnh đạo trong các tập đoàn, chỉ vì cách phát âm không giống người bản xứ. Rắc rối tưởng như rất nhỏ đó lại là cản trở lớn trong ngoại giao và thăng tiến, đặc biệt trong những nghề đòi hỏi kỹ năng giao tiếp cao như tư vấn hay luật sư.

Thế là từ năm 2013, Vũ mời các chuyên gia dạy nói (Speech Therapist) để xây dựng nội dung cho ELSA. Mỗi giờ dạy của họ trị giá 200 USD với lượng học viên rất giới hạn, còn ứng dụng ELSA (khi hoàn tất) sẽ có giá tối ưu, nên phù hợp với nhiều người ở mọi quốc gia.

“Về phần công nghệ, ELSA được lập trình để mô phỏng cách dạy của các chuyên gia dạy nói hàng đầu nước Mỹ”, Vũ nói thêm. ELSA có đội ngũ kỹ sư và chuyên gia để thiết kế công nghệ nhận diện giọng nói hiện đại nhất ở Mỹ. Nhờ đó, ELSA không chỉ nhận diện chính xác các phát âm sai của người đọc mà còn giúp họ cải thiện từng âm sau khi luyện tập. Ngay sau vài ngày đầu phát động chiến dịch dùng thử sản phẩm, 1.000 người đăng ký dùng thử đã chen kín danh sách và hàng ngàn người đang xếp hàng chờ.

Đầu tư sâu để thay đổi cuộc đời

Trước khi dấn thân khởi nghiệp với ELSA, Văn Đinh Hồng Vũ đã là một nhà hoạt động xã hội rất tích cực. Quỹ Vietseeds của Vũ tuy bắt đầu hoạt động từ năm 2011, nhưng ý tưởng đã xuất hiện từ năm 2008 trên bài luận của cô ở khóa học Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh tại Đại học Stanford. Từ những chuyến đi hội thảo trong quá khứ, cô nghiệm ra rằng tiền có thể giúp người một thời gian ngắn, nhưng giáo dục có thể thay đổi đời một người. Vì thế, bài luận ấy là bản kế hoạch chi tiết kết hợp cả đồng tiền và giáo dục vào lĩnh vực từ thiện.

Về cơ bản, Vietseeds quyên tiền để hỗ trợ học sinh nghèo ở Việt Nam vào đại học. Không dừng lại ở việc quyên góp, Vũ nâng mô hình này lên thành vườn ươm lãnh đạo tương lai. “Ngoài suất 1.000 USD/năm cho học hành và ăn ở suốt 4 năm đại học, các em còn được mạnh thường quân và tình nguyện viên tổ chức các khóa huấn luyện thêm kỹ năng mềm như soạn thảo văn bản, làm việc nhóm, ngoại ngữ, định hướng nghề... để các em xóa hết mặc cảm, tự tin đi đầu khi làm việc ở thành phố”, cô cho biết.

Tính đến hiện tại, Vietseeds đã quyên góp một số tiền khá lớn từ 100 nhà tài trợ trong và ngoài nước. Nhưng suất học bổng thì vẫn giữ nguyên giá trị như ngày đầu là 1.000 USD/năm. Vì vậy, năm 2014, chỉ có 100 em được hỗ trợ. Thẳng thắn và kiên quyết, Vũ giải thích: “Đúng là tôi có thể chia 1.000 USD ra cho 5 em thay vì 1 em. Nhưng số tiền bị chia nhỏ đó tuy giúp được nhiều em hơn, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn. Tôi nguyện đầu tư sâu để thay đổi hẳn cuộc đời mỗi em”.

Sau 5 năm hoạt động, 10 em đầu tiên tốt nghiệp đại học từ hỗ trợ của Vietseeds đã được nhận vào làm ở các vị trí mơ ước, một em đã hoàn tất học Thạc sĩ tại Mỹ. Toàn bộ số tiền quyên góp được chuyển đến học sinh, còn chi phí vận hành và mở các lớp huấn luyện kỹ năng phần lớn đều đến từ 2 nhà sáng lập là Văn Đinh Hồng Vũ và Vũ Duy Thức, Tiến sĩ ngành Công nghệ Thông tin ở Đại học Stanford.

Từ “Đại sứ” đến “Nhà hoạt động xã hội - khởi nghiệp” thoạt nhìn như 2 con đường khác hẳn nhau. Nhưng với Vũ, cả 2 đều thuộc một hành trình liền mạch. “Ngày trước và bây giờ tôi đều muốn làm một điều gì đó cho quê nhà. Để góp nhiều hơn một tiếng nói thời trẻ, tôi mới chuyển sang làm kinh tế và xã hội trong giáo dục. Bằng cách này, tôi sẽ đóng góp vào giáo dục nhiều giá trị thực tiễn hơn”, cô nói.

+
2 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Câu hỏi

Học đại học: nên hay không?

Sau khi bước ra khỏi cổng trường cấp 3, nhiều bạn trẻ có thể sẽ suy nghĩ có nên học đại học hay không? Đó hoàn toàn không phải là tư tưởng thụt lùi mà nó giống như một phản xạ có điều kiện, khi mỗi ng...
2 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
class Video

CLOSE TO ME (Lại Gần Em) | Hoàng Yến | Official MV

Sau thời gian dài chuẩn bị tối 31/8, Hoàng Yến Chibi đã chính thức cho ra mắt MV mới – Close to me (Lại gần em) đánh dấu sự trở lại trong âm nhạc. Tuy nhiên, chỉ sau vài giờ công bố, cộng đồng mạng đã...
comment
2 lượt tuyệt 0 lượt bình luận

Bộ sưu tập

www.000webhost.com