Không im lặng


Fomosa

Cá chết

Nợ 

Lũ lụt

Lại là miền Trung

Bé trai trôi xuống cống

Bạo lực học đường

.....

Đất nước đang gặp nạn

Các vị lãnh đạo lang thang nơi đâu ?

Tôi rất ghen tị với  Mỹ vì những đứa trẻ cũng có quyền gửi thư, gửi clip phẫn nộ yêu cầu quyền lợi cho chính nó hoặc cho bạn bè, thậm chí là một người vô gia cư vô tình gặp.

Tôi ghen tị với Nhật vì những đứa trẻ có một chế độ giáo dục quá kì cục, chúng biết cám ơn và xin lỗi, chúng biết dọn dẹp sau bữa ăn và con đường luôn sạch rác.

Tôi ghen tị với....à mà nhiều quá chẳng nói hết.

Tôi không chê trách gì các vị, tôi chỉ tò mò về số tiền thuế mà chúng tôi bỏ ra hàng tháng, về những phí đường đi chúng tôi phải đóng, vì những đổi thay của nền giáo dục mà con cháu tôi phải học, vì những bài báo về niềm tự hào, hoan hỉ của các vị khi ký kết được gì đấy với Trung Quốc....

Đã từ rất lâu rồi tôi không còn đọc báo, vì những bài báo rác rưởi dần thay thế những bài viết chân thực. Nhưng khi đọc được những bài viết chân thật thì tôi lại ước gì mình bị mù chữ, mù cả hình ảnh, để không biết đồng bào đang chịu những gì.

Tôi có gia đình là những người ngày ngày mà tôi luôn cầu nguyện sẽ về nhà an toàn, sẽ không bị tắt máy giữa đường, sẽ không vấp phải cống, hay gặp bất cứ một chuyện gì không hay xảy ra.

Tôi không biết các vị, những nhà lãnh đạo có đau lòng không khi đọc những bài viết thương tâm hàng ngày hay có tức giận không khi đọc những bài báo chỉ trích, hình ánh châm biếm các vị hàng ngày. Nếu để ý các vị sẽ thấy bên cạnh đó còn nhiều hình ảnh tích cực nhưng đó chỉ là con số ít, ít đến đáng thương.

Tôi thèm một ngày đọc được những bài báo có tình người, những bài viết các vị đã thay đổi, đã thay đổi những gì cho những vấn đề hiện tại. Chứ không phải là báo về cô hot girl lộ ti hay ca sĩ lộ mông...

Tôi thèm lắm những buổi trò chuyện cùng các vị để chúng tôi có thể lên tiếng đối đáp cùng các vị, hình ảnh các vị lúc đó chắc đẹp lắm. Tôi tin là vậy.

Tôi thèm lắm có những phương tiện hay một kênh kết nối để những người dân chúng tôi được bày tỏ nỗi lòng mình mà không phải lo sợ bất cứ thứ gì.

Còn bây giờ...Tôi sợ lắm.


comment
0 lượt tuyệt 0 lượt bình luận
www.000webhost.com